Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

Xa một nẻo về

Thiệt tình là mình nhớ Từ Hiếu. Nhớ riêng Từ Hiếu, trong tất cả những nơi mình đã ngồi, đã đứng, đã yêu thiệt nhiều...

Nhớ cái cảm giác đất này, cỏ cây này đâu khác máu thịt mình, nên đi đứng một mình mà nhẹ, yên khôn xiết. Nhớ khi đứng giữa hàng thông lạnh. Thương từng hơi thở, tiếng lá và tiếng chuông đang tan vào nhau. An nhiên và điềm tĩnh như chưa bao giờ...

Và mình đã hẹn, với riêng mình, nhưng đã hơn 5 năm rồi đấy, mình xa...

ngày cuối năm

Ngày cuối năm tin nhắn
đến từ số...hơi quen
Nhắc thời gian đang mất
và đang có bên em

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

Dilute

Làm sao pha loãng anh trong em
những ngày đậm - đặc - anh trong từng ý nghĩ

P/S: Các tình yêu cứ đoán mò đi nhá! ;))

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009

21.12.09

Làm sao ngưng nối lời cho nhau
bằng ngón tay, bằng đôi môi
khi lời vô nghĩa cũng làm ngày đầy thêm bóng mát...

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

20.12.09

Chân lý sắp ló ra nó lại quăng thêm cái mền (chị Nguyệt bảo mình :))

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Tự nhiên trời đổ mưa trưa

- Định ra ngoài nửa giờ thì trời đổ mưa, đành ngồi lại.

- Định đi xem Avatar chiều nay mà cũng có thể là nhường vé lại. Ai biết được, nửa tiếng sau còn không biết được chuyện gì sẽ đến, rằng trời còn hay hết mưa, mình còn ngồi lại bao lâu...

- Cũng vậy đó, định thôi yêu (nhau) mà lại thành thương dã man. Ai biết được.

Và lúc bấm "add to blog" cũng vậy, có biết sẽ viết gì đâu, ngoài cái title, he

Ghét thật! :D

xin lỗi

Cho tôi xin lỗi mọi người
Đã không đem đến nụ cười nhiều hơn
(của ai người ấy biết ;)

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2009

Tĩnh vật gia đình

Chỉ cần nhìn thấy cái tạp dề trên người em gái, anh hai từ Ban Mê xuống, bước vào cửa nhà đã reo lên: "Nhà mình đang nấu món gì à?"

Giọng reo vui của anh trước... cái tạp dề - chỉ bấy nhiêu thôi , đủ làm mình nhớ...cái tạp dề hết sức! ;)

Và vì vậy mà có ý tưởng chụp một bộ ảnh tĩnh vật - đồ vật mang tên Gia đình. Trong bộ ảnh đó, sẽ có rất nhiều hình ảnh im lặng ấm áp, những hình ảnh ướp đầy hương vị quấn quýt của gia đình:

- Cái rổ đựng kẹp phơi quần áo.
- Ly đựng bốn chiếc bàn chải đánh răng (lỡ có hai chiếc cùng màu thì sẽ có một chiếc cột dây thun :)).
- Những chiếc khăn tắm và khăn lau mặt treo bên nhau.
- Bình hoa giả mẹ đã "tuyển" về từ khu chợ cũ.
- Chiếc nón lưỡi trai ba vẫn hay đội để đi chợ với mẹ.
- Cái hộc tủ đầu giường đầy các loại thuốc, hộp Combizar để cạnh hộp Salonbas, một viên Combizar vừa được tách vỉ...
- Tủ kinh - sách của mẹ. Những chồng thư tay nhiều nét chữ. Em búp bê mẹ chơi từ thời thơ ấu.
- Chồng nhật ký của ba. Đồ cạo râu út mua cho ba, zoom luôn mấy sợi râu bạc :))
- Cái chuông gió các con mua nhân kỷ niệm ngày cưới ba mẹ, từ khi còn ở Phan...
- Mấy cái cuốn uốn tóc màu hồng từng khiến Nhã Tâm nói không chớp mắt: "Trông bà nội buồn cười quá đi!".
- Ảnh một chiếc tủ mở, bên trong là những bộ quần áo đã được mẹ ủi thẳng thóm, cả những chiếc khẩu trang cũng được xếp riêng sau khi là sạch...
- Góc tường Út treo cái móc khóa màu nâu. Dây cột tóc xanh dương xanh lá rơi trên giường :p
- ...

Và tất nhiên, không thể thiếu cái tạp dề. Một cái tạp dề bé móc cạnh một cái tạp dề không bé - bếp lửa ở đó, mẹ và em ở đó. Hơi ấm gia đình ở khắp nơi. Mơ gì hơn...

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

chớ chấp

Lay ý thức chớ chấp trằng trằng
Nén niềm vọng mựa còn xóc xóc
(Trúc Lâm đại sĩ)

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Viết khi ngâm gió

Gió khuya. Sao sáng. Muốn ngồi mãi ở ban công, đếm những chuyện tình...(của người ta).

Viết đến đây nhớ hai câu của N.A, treo ở mục Interest trên trang 360 của chàng: Lang thang xuống phố một mình/ Vừa đi vừa đếm (những) chuyện tình đã qua. Sở thích của N.A. bây giờ có khác hơn không, có vớ vẩn như ngồi ngâm gió đêm và ngắm một hành tinh ngàn tỉ năm xa như mình?

Không gian êm vang những giai điệu giáng sinh của Richard Clayderman Panda (Panda là tên cái anh dễ thương soạn và gửi CD ;))

Gió và nhạc xô dạt cơn buồn. Mà buồn quái gì buồn hoài nhỉ, chỉ là mệt nhoài, và bỗng nhiên hiu quạnh, muốn thở than khe khẽ với một ai đó không nghe thấy mình. Để không khiến ai đó phải reply mình - vì giả bộ yêu hay vì hào phóng yêu...

Nên những suy nghĩ dồn ứ trong đầu hôm nay, mình "nói" với một hành tinh xa - như N.A.

Có một dãy màu bị lạc trên chiếc rubic của mình. Nhưng mình cũng không buồn vui với chuyện sắp xếp lại nó rồi.

Mình tiếp tục Sống, bằng cách đi ngủ, Nâu à.

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

Nhủ

...Thưa em đời vẫn éo le/ Chiều nay lại lấy vần vè làm vui (TNT)

Thôi quên những đối thoại buồn
nói xong nghe lòng chực khóc

Thôi quên những điều phải học
kệ thay vạn sự vụng về

Thôi quên hết mọi bồi hồi
tình gần - lơi trong gang tấc

Thôi em, sá gì được - mất
Mà quên với nhớ mệt lòng!

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

Rạn...

1. Việc nhiều nên xong muộn. Hoặc đi dự ... dạ đàm. Hoặc đi xem phim. Hoặc đi xem kịch. Rồi hẹn hò vì tình nghĩa ... Cả tuần rồi chỉ có một hai bữa cơm tối với gia đình. 0g đêm rửa bát, khẽ cỡ nào cũng nghe tiếng chén muỗng va vào nhau. Thấy mình như một cái chén rạn, ngày càng rộng những vết vỡ.

Sáng ra ngái ngủ không kịp nhìn kỹ mặt ba, không nhớ mẹ mặc đồ gì đi chợ. Tối về chỉ kịp thấy dáng ba còng ở góc bàn, nghe tiếng mẹ rên đau hai đầu gối. Thấy mình như chiếc tách cạn. Không chứa được điều gì.

May mà có Út luôn giữ bàn chân em ở nhà, lấy tay đau dọn rửa thay chị. Em cũng hiểu công việc cần phải "xem - nghe" của chị nên cũng không phàn nàn trách móc chi. Thương những tối về muộn, chỉ còn kịp giăng chiếc mùng cho em.

2. Đêm nay em mở Serenade, nhắc mình tắt máy dùm. Nhưng tiếng nhạc ủ ê này lại khiến mình muốn "trốn" vào mạng. Online nhiều khi là một cách "chạy trốn thực tại", một căn bệnh (nói đại - thời đại). Online, lại thấy mình như hạt bụi bị cuốn đi trong thế giới ảo trùng trùng những nỗi cô đơn lẫn những niềm vui bầy đàn.

Chỉ có điều, online, offline, đi, ở.....ở đâu cũng không trốn được mình, trốn được nỗi buồn cần quay lưng, dù đã quyết không chơi trò chơi mang tên nỗi buồn đó nữa...

3. Nhắc chữ "nỗi buồn", thương bạn mình muốn khóc. Bạn đang có một gia đình nhỏ. Nhưng gia đình - với không ít người - là cái kén chứa những nỗi cô đơn vô tận. Là cái tổ cũa những cãi vả tủn mủn và những nỗi lo triền miên cho con cái. Bạn có vẻ kiệt sức để bao dung và chăm sóc tiếp tục tình yêu trong bạn. Mình chỉ biết cầu mong bạn không bị dồn nén đến mức vỡ tung, làm đau thêm chiếc kén. Không phải đánh mất mình, nhưng "quên mình" đi - theo kiểu vô ngã, mỗi thành viên có thể giữ được hơi ấm cho ngôi nhà mà, phải không?

Buồn cuộc chat quan trọng của bạn mà mình cũng làm cho ngắt đoạn vì ban trưa quá bận. Lúc này đây ước ngồi bên bạn,  ôm vai bạn, nghe được tiếng bạn khóc. Sẽ không tìm cái khăn giấy nào cho chúng mình. Bởi khóc dường như là cách đơn giản nhất để giải thoát nỗi buồn, giữa những rối ren...

Người yêu ơi khóc đi, và tin là có ta bên cạnh, để cùng cảm ơn và chúc mừng đôi mắt ướt...

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2009

Em trai

Chị vừa ăn bánh em nướng. Bỗng muốn  ghi lại đôi dòng để nhớ những gì chị nghĩ lúc này. Hình như chị chưa viết một entry nào riêng cho em cả.

 

Có lẽ vì chị biết, sẽ không bao giờ đủ - những gì chị muốn nói.

 

Như chị đã muốn chụp ảnh chiếc bánh em làm nhưng rồi lại thôi. Vị chocolate không thể tan….Và cái màu nâu ấy đẹp hơn hình ảnh có thể lưu giữ. Và làm sao mà chị miêu tả được – bằng hình - cảm xúc của chị lúc em lững thững ở sân cơ quan, tay cầm bánh…

 

Sẽ còn nhớ, đêm sinh nhật em dầm mưa đến ngồi với chị. Nhớ một chiếc đèn rước trăng. Một ngôi sao may mắn. Tiếng sóng và tiếng hát qua điện thoại. Nhiều mes sẻ chia...

 

Và sẽ không thể nào quên trong đời, một niềm vui em đã lặng lẽ mang đến. Mỗi lần nghĩ đến, chị không khỏi không thấy mình hạnh phúc. Điều em đã làm, người con trai nào từng hoặc sẽ nói yêu chị cũng không nghĩ đến được, nhóc à. Đó là một bí mật đẹp không cần câu hỏi, câu trả lời và cả lời cảm ơn.

 

Có đôi lần khi em chưa kịp trưởng thành - em đã dùng từ "bỏ rơi"? Nhưng em không biết, chị chưa và không bao giờ nghĩ đến việc không dõi theo em, mất dấu với em, dẫu chị không thích em chửi thề, dẫu chị thấy em "hư" mà không “la mắng” được.

 

Có những tình cảm không bao giờ mang đến cảm giác thiếu - vắng - người - mình - yêu (như tình yêu)... Chị yêu sự có mặt của em, nhóc à.

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

26.11.09

Đàn ông hèn - đểu thiệt nhiều
Làm sao đọc hết câu Kiều không đau? ;p

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Đêm nằm nghe tóc rơi mềm

....Nghe tình tan chảy giữa thềm hoặc nghi

Tớ từng không nghĩ mình còn có thể viết, dù là đôi dòng, ở những "ngôi nhà" kiểu này – ngôi nhà dù có dùng bao nhiêu ổ khóa, tớ vẫn nhìn thấy mình, trên con đường đi ngược lại sự vắng mặt.

Mà tớ đã từng muốn tan biến biết bao…Thôi tin yêu, thôi hao mòn, thôi cả trống rỗng…

Có thể có một bông - hoa - không - bao -  giờ - buồn - chán không hở cậu?

Đêm qua chạm phải tóc mình trên gối, cứ ngỡ không phải của mình, thảng thốt hỏi mình biết gì về mình giữa thế gian rộng lớn và chật hẹp này, và hỏi cậu – có cuộc tình nào đủ dài rộng không, khi “sông 10 năm cũng hóa thành dâu bể”…

Có điều gì đó lẩn quẩn đến buồn, và may ra, sẽ cười sau chót.

Mà thôi, chúng mình hãy nhắc đến những mùi hương, những trang sách, sẽ mãi tôn vinh những khoảnh khắc một mình, những khoảnh khắc không nghĩ về những rộn ràng, không cả ý niệm về thanh thản, không lạc lõng, không mơ hồ - Những khoảnh khắc mình yêu mình…cậu nhỉ!

P/S: Entry này viết tặng Xanh lá – một hương nhài ở xa :)

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

Đảo tường vy


Rating:★★★★
Category:Books
Genre: Literature & Fiction
Author:An Ni Bảo Bối
Hương vị của du hành, và tình yêu...

Một cô gái Trung Quốc làm một cuộc hành trình đơn độc qua Việt Nam, Campuchia, Hong Kong rồi Tây Tạng... Đi chỉ để nhìn thấy mình đang đi. Trong sắc màu của âm thanh, ánh sáng, mùi vị. Trong rực rỡ, xôn xao mà hoang vắng.

Nhưng thật ra, khung cảnh ở mỗi chốn dừng chân ngắn ngủi của cuộc đời này đều không quan trọng. Khi mỗi chuyến đi là một sự trở về với nội tâm, một sự nhận biết mình và con đường nối với thế giới. Tình cảm thế gian ở đâu cũng như nhau và nỗi cô đơn của con người thì ở đâu cũng vậy. Nên đi, cũng là để nhìn thấy mình trong tất cả và tất cả trong mình.

Du hành vì vậy cũng là bắt đầu cuộc phiêu lưu của tâm tưởng.

Chuyến du hành của riêng tác giả còn là một hành trình soi lại ký ức. Ký ức trĩu nặng một tình cảm sâu sắc và dở dang, với BỐ. Có những khoảnh khắc như một nhát dao chém, vết thương còn lại mãi. Khoảnh khắc chuyển đổi từ thân phận này sang thân phận khác khi chấm dứt một kiếp luân hồi. Khoảnh khắc rơi vào tình yêu và giây phút giã từ. Những khoảnh khắc ấy, từ trang sách, ta bắt gặp âm thanh của nội tâm vang vọng chân thành.

Đảo Tường Vy còn là một sự tìm kiếm chính mình trong tình yêu. "Tình cảm là bài học suốt đời của chúng ta", nên đây mới là chuyến du hành không có điểm dừng. Tình yêu dường như chỉ là ảo giác. Trong tình yêu, hoặc là an toàn, hoặc là tự do, không thể cùng một lúc nắm được cả hai, và "thứ mà chúng ta yêu vẫn chỉ là bản thân tình yêu". Có những tổn thương phải trả giá. Nhưng tình yêu mãi là một khát khao êm ả của con người, như nỗi khát khao của linh hồn cần một nơi cập bến. Tuy nhiên, linh hồn cứ mãi lang thang. Lang thang nên bất an thường trực. Tìm sự tĩnh tại thật dễ dàng mà cũng rất không.

Triết lý về tình yêu và cuộc sống đan xen nhuần nhị trong những ghi chép nhỏ. Cuốn sách vì vậy đẫm một hương vị quyến rũ. Quyến rũ như bản thân những cuộc du hành và tình yêu.

Đọc An Ni Bảo Bối, tìm thấy một tâm hồn Á Đông gần gũi, khác lạ với những nhà văn nữ đương đại cùng thế hệ cô. Không có những nổi loạn, không có cái tôi căng phồng. Nhẹ nhàng và đằm thắm. Tĩnh lặng và kiềm chế. Và vẫn sáng trong trong những nhiệt thành.

Có thể rồi bạn sẽ quên tất cả những gì tác giả viết, về một VN dịu dàng và trầm lắng qua cái nhìn của một cô gái nước ngoài, về những chốn dừng chân khác, về cuộc tình của cô. Nhưng hương vị đẫm sâu của một linh hồn đã đi vào trong bạn. Và ở lại cùng bạn, ủi an...

Ngôn từ, rốt cuộc cũng không cần mô tả cho một cốt truyện nào. Từ ngữ, cũng chỉ là một cuộc kiếm tìm. Bạn có thể mượn nó để vỗ về một nỗi đau hay phơi khô một cuộc tình. Rồi thời gian cũng xóa nhòa, bạn chỉ còn lại mình.

Sao gọi tên quyển sách này là Đảo Tường Vy? Có lẽ, trong nỗi cô đơn tinh sạch, tâm hồn con người như một hoang đảo nở hoa - những bông hoa thuần khiết. Sóng đời xô dạt vào, nặng mà nhẹ như không.

Tháng 4. 2006

P/S: Bài điểm cho Đảo tường vy là một trong (số ít, hic) những bài review mình yêu quý. Trích post lại cho những nụ hoa mới quen, cho cô bé Xanh lá và những "thiếu nữ buồn" chưa bao giờ thôi yêu...

This is it

Rating:
Category:Movies
Genre: Documentary
Yêu thương là sự thật cuối cùng

This is it tập hợp những gì tuyệt vời nhất trong âm nhạc của Michael Jackson. Hơn thế, bộ phim là một hình ảnh Michael Jackson không phải ai cũng từng được biết. Một Michael nói những lời của chính anh chứ không phải lời của người khác buộc cho mình. Chính vì vậy, This is it có thể làm bạn ứa nước mắt vì cảm phục, lẫn vì bạn - trong mối bòng bong của các tin tức truyền thông - có thể chưa bao giờ hiểu đúng Michael.

Chọn lọc những thước phim quay các buổi luyện tập của vua nhạc pop cho show diễn This is it, bộ phim của đạo diễn Kenny Ortega khiến khán giả như được có mặt ở khán đài của tổ hợp sân khấu O2 Arena (London, Anh) xem buổi diễn chính thức của Michael Jackson. Nhưng khán giả, may mắn hơn cả thế, vì không chỉ được nhìn thấy Michael trên sân khấu mà cả trong đời thật của anh - trong công việc, qua những hành xử của anh với êkip làm việc.

"Hãy dạo đoạn này chầm chậm như anh đang lê ra khỏi giường", "Ðừng, đừng đánh nốt đó", "Xin lỗi, tôi chưa quen với việc đeo máy trợ tai...", "đừng bắt tôi hát to hơn, tôi cần giữ giọng", "sao mọi người lại làm thế với tôi?", "Chúa cầu phúc cho các bạn"... - trao đổi với dàn nhạc, tổ ánh sáng, bộ phận âm thanh... Michael nói những lời ấy với tất cả sự dịu dàng và khiêm tốn, không có cái bóng của hào quang, của danh hiệu "ông vua" nào trong cách anh giao tiếp. Và thật buồn khi phải nói dường như có thể nhìn thấy, đằng sau tất cả sự cẩn trọng đầy ấm áp của anh, còn là cái bóng của những tổn thương, va đập mà anh từng chịu đựng...

Không chỉ hiểu âm nhạc của mình đến từng nốt, cầu toàn trong từng bước nhảy, chính sự nhẹ nhàng trong giọng nói, sự tử tế trong cử chỉ, thái độ của Michael khiến người xem cảm được trái tim tràn đầy tình yêu của anh với mọi người xung quanh, với những cộng sự mà anh xem như một gia đình và với chính khán giả.

Những thước phim 3D nào đã được quay cho ca khúc Thriller, những thông điệp ý nghĩa nào Michael đã lồng vào ca khúc Earthsong, những điệu nhảy sáng tạo nào cho Beat it, những nốt nhạc cần cao "không thể cao hơn" cho I just can’t stop loving you...Tất cả sẽ được hé mở đằng sau sự hoành tráng của show diễn - giấc mơ chưa thành sự thật của Michael. Nhưng một sự thật khác đã được nhìn thấy: một tinh thần làm việc đầy trách nhiệm và sáng tạo mà bất cứ người nghệ sĩ nào cũng nên học hỏi.

"...Tình yêu như sự thật cuối cùng của trái tim", Michael từng nói như thế về ước mơ và ngày mai. Nhưng người hâm mộ của anh, đợi đến khi anh qua đời, có thể mới tin từ tận cùng trái tim: Michael đã hết lòng cho thông điệp ấy đến thế nào. Và sự thật cuối cùng về anh không gì khác là lòng yêu thương - với âm nhạc, con người và hành tinh đang cần được cứu rỗi này.

(*) Tên tiếng Việt: Ðó là anh, công chiếu tại VN từ 6-11.

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

Closer

Như ngày của tháng
Như từ của câu
Như ta của nhau
Làm sao tách biệt?

Mùa yêu bất tuyệt
Trong từng nói thưa…

:p

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

Nếu có lời thơ đã viết...

...mà không muốn quên:

Hãy cho tôi hôn bằng đôi môi em
Để thấy tình còn thơm như môi thơ dịu ngọt

Hãy cho tôi khóc bằng mắt người hoạn nạn
Để gian nan phận người trọn đời không quên lãng

Hãy cho tôi nghe bằng đôi tai bất nhị
Thế sự bùng nhùng tâm vẫn nhất như

Hãy cho tôi yêu bằng trái tim Bát Nhã
Dù đớn đau không thù hận, oán than 

Tôi muốn ôm em bằng hai bàn tay ấm
Còn vạn kiếp luân hồi còn nối những thương yêu
Tôi muốn bước đi bằng đôi chân không bao giờ quỵ ngã!
Khi hào khí non sông còn thắm đỏ máu đào
Em đi cùng tôi chứ, thôi buồn những dối gian…

(Nụ hôn mùa biến động, 21.5.2008)

Giấc tuổi em

Chép lại cho ngày sinh nhật út:

Giấc mơ sẽ hồng như thiếu nữ mùa xuân
dẫu ngoài kia thu đang vàng đến độ
em mở tay ra để sao trời kịp nở
thành nụ cười hăm bốn tuổi trong veo

Em đừng trở mình cho giấc ngủ dài theo
gác lại nhịp đời xuống lên trong đục
hơi thở ấm như thủy triều kịp lúc
đón nguồn sông từ thăm thẳm non cao

Gửi lại mùa qua, chiếc lá mỏng bên rào
em giữ nhé tuổi làng quê dạo trước
rồi tỉnh thức để nghe đời xuôi ngược
đếm tuổi mình theo những bước xa quê

Em cứ ngủ ngon cho giấc mộng đi về
cho lời ru dài thêm mi mắt khép
để sớm mai tiếng gió về cũng đẹp
thổi ngập trời đón bước tuổi vừa sang

(Thơ Lam Điền sư huynh tặng em Lan Nhã, 1.11.2004)

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2009

Nở hoa tiếng cười

Cả một buổi sáng nghĩ về bốn bông sứ đỏ ngoài ban công, hẹn nhau nở cùng một lúc, ngay khi ba mẹ vắng nhà...

 

Hai chị em cứ đùa: gọi bông từ “bạn” qua “cụ”. “Bạn ráng tươi cho đến ngày ba mẹ ta về nhá!”. “Không không, nó là bon sai, lớn tuổi rồi, chị phải gọi nó bằng cụ!” :)) Những cánh hồng rung rinh gật gật, tin ko? ;))

 

Ngày cả nhà dọn về cách đây hơn chín tháng, cây sứ chết khô. Ba chặt bỏ nửa thân cây, trong hi vọng mong manh. Rồi có thêm bạn bè từ các chậu khác, rồi nhận nước, nhận nắng, vậy mà lặng lẽ hồi sinh. Tám tháng trời chỉ lơ thơ vài chiếc lá, bỗng nhiên một hôm xòe ra nụ đỏ trong sự ngỡ ngàng của hai cô nhỏ. Đó là điều bất ngờ lớn nhất của ngày, là niềm vui của tuần, là tin tức sốt dẻo nhất hai chị em tranh kể với ba mẹ, vì hoa nở cũng là lúc hai bạn lớn vắng nhà.

 

Giờ thì, sau sự kiện bông hoa cô độc ấy, có cả bốn bạn nhỏ riu ríu nở bên nhau.

 

Không chỉ thế, cạnh đó còn một cái nụ đang chờ ngày hé. Em Nhol bảo sao có thêm chi một nụ, là “tứ quý” được rồi. “Ê, nó nghe thấy nhỉ? Xin lỗi nha!”. “Ừ, nó nghe thấy sẽ buồn đó!”. “Chết, em phải xin lỗi lần nữa quá”. “Xin lỗi, xin lỗi nha, Haha”.

 

Cứ thế, cây sứ đã - chết - mà - không - chết nở hoa tiếng cười…

 

Và lạ thế, cuối tuần đi làm, cứ ngồi nhớ thương bốn cái hoa, thật nhiều, như thương một hồi đáp mong manh, đỏ thắm của tình yêu…

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

The soloist

What i remember most about this movie: the shadows of the flying birds in water, on the wings of music. That scene reminds me deeply believe: The beauty of the world always exists, whether or not you see...

And the thing the soloist knocks at my soul: He has the (whole) world on 2 strings!

And I? "I've never loved anything the way he loves music", where's my world?

Day in and day out, me out...?

(Anyway, I can console myself: I got a question ;p)

P/S: Thanks D. - a world of mine ;)

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009

Về thời trang

Rating:★★
Category:Books
Genre: Nonfiction
Author:Randy Pausch
Tôi luôn coi trọng một người chân thành hơn là một người hợp thời, bởi hợp thời thì ngắn ngủi, còn chân thành thì dài lâu.

Sự chân thành hay bị đánh giá quá thấp, bởi nó đến từ tận đáy lòng, đôi khi khó nhận ra, trong khi hợp thời lại dễ thấy bởi nó là sự cố gắng gây ấn tượng với vẻ bề ngoài.


Nhân thể, nhắc tới thời trang, đó là thứ mà thương mại lừa bịp cho là sự hợp thời. Tôi không mảy may quan tâm tới thời trang, do vậy tôi rất ít mua quần áo mới. Thực tế là thời trang mất tính thời trang và rồi lại quay trở lại thành thời trang chỉ tùy thuộc vào một số ít người ở đâu đó nghĩ họ có thể bán được chúng. Với tôi, đó là một sự điên rồ.

Cha mẹ tôi đã dạy: Con mua quần áo mới khi quần áo cũ của con hỏng. Những ai đã thấy đồ tôi mặc tới buổi giảng cuối cùng thì hiểu tôi đã sống với lời dạy này!

Quần áo của tôi còn xa mới là hợp thời. Đó là một kiểu chân thành. Nó theo đi cùng tôi, hoàn toàn không có vấn đề gì.

(Trích Bài giảng cuối cùng của Randy Pausch)

P/S: Trong một thế giới quá nhiều phù phiếm, yêu bác Randy ghê với những dòng này.

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

Không hát được

Không hát được nửa bài ca sự thật
Những tụng ca cướp hết mọi loa rồi
Thì ta nhé, vỗ tay mình nhu nhược
Lặng im cười muôn chủ nghĩa thiu ôi
Thì thôi nhé ta lờ bao phiền trược
Nghe mỗi đất lành cây cỏ sinh sôi

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Câu chuyện dòng sông


Rating:★★★
Category:Books
Genre: Literature & Fiction
Author:Hermann Hesse
Nghe lần nữa “câu chuyện dòng sông”

Đọc lại một cuốn sách cũ, lại là sách hay, vừa được in mới lại, cảm giác bao giờ cũng lạ. Như một người bạn cũ, lên đường đi rất xa, anh về gặp ta trong một hình dạng mới, làm ta say sưa những điều ta chưa biết hay gợi ta lại điều ta đã bỏ quên.

Người bạn này là Tất Đạt, là Thiện Hữu hay chính là dòng sông luôn chảy hướng của mình, bất chấp biến dịch, bể dâu trên mỗi phận người hay trên toàn bộ thế gian nhỏ bé.

Trong dòng miên viễn của đời sống, của khát khao hiểu biết mình, trong nỗ lực chống lại tính hữu hạn và tiều tụy dần của kiếp sống thì Tất Đạt là ai, người bạn hữu thân thiện hiền lành Thiện Hữu là ai nếu không phải là mỗi người trong chúng ta và phần thiện lương trong tâm hồn, đang đi trong hành trình tìm kiếm sự an lạc của riêng mình.

Trong hành trình ấy, người thanh niên Tất Đạt từ giã nhung lụa của gia đình quý tộc Bà La Môn, dấn thân vào gió sương Sa Môn, khổ hạnh ở rừng già, rồi quay lưng trước các phép thôi miên để đến rừng Lộc Uyển đối thoại với đức Cồ Đàm. Nhưng anh khước từ con đường vạch sẵn và lần nữa tìm kiếm trí huệ nơi dục vọng của kỹ nữ Kiều Lan; nơi khát khao địa vị, tiền bạc, gia sản của doanh gia Vạn Mỹ. Để cuối quãng đường, khi đã bước qua đời sống thế tục, Tất Đạt tìm kiếm sự bình an bên bài hát vĩnh cửu của dòng sông mát lành cùng Vệ Sử. Khi dòng sông bị vấy đục bởi đứa con lần đầu tiên thấy mặt, Tất Đạt chứng ngộ tình yêu thương, nở nụ cười viên mãn....

Hành trình của Tất Đạt (hay chính chúng ta) cũng là một vòng tròn đời người, chia nhỏ ra cho mỗi chu kỳ sống: những khát khao hiểu biết đầu đời; lúc tìm kiếm và rời xa thần tượng; những nhu cầu sở hữu, dục vọng nảy sinh khi tráng kiện; lúc tìm an ủi lúc xế chiều nơi con cái… Và rồi tất cả chỉ để học lấy một nụ cười nhẹ nhàng, một tình yêu trong sạch không toan tính, không phân biệt.

Bạn có thể là bất kỳ ai trong những chu kỳ ấy, chỉ xin nhớ rằng không bao giờ muộn để học lấy một nụ cười bình an và yêu thương. Đó là điều dòng - sông - cuộc - đời muốn giữ lại cho tâm hồn người tìm kiếm khi đã cuốn trôi tất cả lỗi lầm, buồn khổ.

87 năm khi tác phẩm Câu chuyện dòng sông hoàn thành, dòng sông và câu chuyện của mình vẫn luôn thế khi thì thầm vào mỗi con người. Mỗi người nhận từ dòng sông những tiếng chỉ dẫn khác nhau nhưng luôn đi về chung sự bình an, tính thường trụ và lòng yêu thương. “Tất cả đều hỗ trợ nhau, yêu, ghét, hủy diệt nhau và trở lại sơ sinh”, Hermann Hesse nói thế nhưng cũng luôn nhắc “đừng lệ thuộc vào những danh từ”. Đọc, để thấy lại mình bình an, tươi mới, sơ sinh trong mỗi thời khắc sống.

VƯƠNG THUẤN

-----------------------------------

"Câu chuyện dòng sông" của Hermann Hesse, Phùng Khánh - Phùng Thăng dịch, NXB Văn hóa Sài Gòn tháng 9-2009

http://tusach.tuoitre.com.vn/ArticleView.aspx?ArticleID=339279&ComponentID=1

P/S: Sorry sư tổ của mình vì lỡ một lời hứa, hic. Đa tạ em Thuấn đã viết dùm mình dù bận rộn cho ngày cưới. Đa tạ món quà bất ngờ của bé Đoàn thị CR.

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

Biết không

Tình cảm thật khó lường, như hàng vạn lời bông đùa đã nói với nhau...

Khó lường ngay trong chính ta, như chẳng thể biết nhân duyên gì đã dẫn mình vào một con đường thăm thẳm quanh co, càng đi càng thấy nhầm lẫn, mịt mù...

Thấy thế, vẫn không muốn vội vã quay về..., kiểu như chưa học đủ bài học về nỗi cô đơn, và tất nhiên, sự hiểu lòng...

Để nhớ Mũi Né...

Trích lại những ghi chép cũ, từ đoạn chat này của Tris:

...Thật ra ấn tượng nhất với em là lúc lên chỗ Đồi Cát Trắng, chỗ đó vẫn thuộc Bình Thuận hả chị? Giờ nhìn trẻ con thành phố to lớn/ mà đến đó thấy trẻ con nhỏ xíu/ Đường đến khu đồi cát trắng rất đẹp/ mà biển thì toàn bị xới lên để khai thác titan và cát đen/ Khu đồi cát có một cu bé dẫn bọn em đi trượt cát/ cu đó 13 tuổi/ mà nghỉ học từ năm lớp 3/ sáng đi bộ 3 km từ lúc 6h sáng/ đến bãi cát để kiếm tiền/ ăn sáng ở nhà, mẹ cho 2.000 đồng để ăn bánh thêm/ trưa ăn một gói mì trụng 4.000 đồng/ chiều lại đi bộ về/ cái xóm nó nhỏ toàn nhà mái tôn, mái lá/ có điện nhưng nhà ko có TV/ tối 7h-8h đã đi ngủ...

Thằng bé thông minh và rất có tư chất/ thế mà phải nghỉ học/ em thấy thương ghê/ Mà ko có nước XHCN nào giống VN/ trẻ con ko thể đến trường vì ko có tiền đóng học phí/ trong khi ở các nước tư bản, học phổ thông là miễn phí/ ko đưa con đi học bố mẹ có thể còn gặp vấn đề với pháp luật....Chuyện về thằng bé là một trg những chuyện khiến em thấy day dứt nhất trong chuyến đi...

Những đứa trẻ quê nhà


Em tên là Đào, học lớp 5 tại trường Hòa Thắng, xã Hòa Thắng, Bắc Bình. Em là “hướng dẫn viên” của tôi khi tôi đến Bàu Sen, trong chuyến họp lớp Báo chí 97 ở Mũi Né. Lúc đầu tôi đi theo em nhưng về sau em đi theo tôi. Tôi đi giày, em đi chân đất. Tôi tròn vo còn em gầy guộc. Em với tôi là đồng hương, vậy mà tôi đã quên nói cho em biết – chị cũng là người ở đây. Có lẽ vì, tôi đã về với quê nhà như một người xa lạ. Xa lạ, trong rất nhiều điều lẽ ra tôi phải biết…

Mùa hè không đi học, Đào lang thang khắp đồi cát cả ngày để mời du khách thuê ván trượt. Trung bình em kiếm được khoảng 10.000 mỗi ngày, khi đã chia bớt 70% khoản tiền cho các trẻ lớn mà em bảo “đất này của nó”. Em diễn đạt không rành mạch nên tôi không hiểu rõ lắm sự chia chác mà em nói.

Chỉ biết là thương em – hai bàn tay đan vào nhau, hiền lành, ít nói…

Chỉ biết là thương em, vì em là người đầu tiên chỉ cho tôi thấy đồi Trinh Nữ, bằng cách diễn giải chân phương: “Kia là cái đầu, kia là hai cái vú, dì có nhìn thấy không?”

Khi đến nơi trượt cát, em cũng rụt rè: “Dì có trượt không, để con lấy ván cho dì”… Về sau, tôi mới biết, em đã trả 5.000 đồng cho cậu bé mà em mượn ván, vì ván của em đã hư hết mà em chưa để dành được đủ tiền để mua lại.

Và thương em, vì em thật thà. Khi các chị bạn “đồng nghiệp” gặp trên đường hỏi với theo “sáng giờ được bao nhiêu?”, em quay lại cười, giơ 2 ngón tay và nói đúng số tiền mà tôi đã đưa cho em

Trưa hôm ấy, khi chúng tôi lên xe trở về khu resort, Đào không về nhà vì nhà ở khá xa mà quay lại quán nhỏ dưới chân đồi cát để ăn trưa. Buổi trưa của em là một gói mì. “Tô mì của mấy dì thì 7000 nhưng của tụi con thì 2000″, em trả lời hồn nhiên…

Nhưng Đào còn may mắn hơn nhiều đứa trẻ khác, vì ba mẹ em chỉ có mỗi mình em, và chắc em sẽ không có nguy cơ phải bỏ học…

Em may mắn hơn cậu bé bán sao biển mà chúng tôi gặp ngay cổng vào khu resort Sông Lam. Tôi vẫn còn nhớ như in gương mặt cậu bé. Giá mà có một nụ cười trên gương mặt em, để tôi không phải nhớ gương mặt em nhiều như vậy; và nhớ nhiều như vậy, cái cách em xoa đôi bàn tay rộp đỏ khi đặt cái rổ sao biển xuống đất. Giá mà em cười một cái, để tôi tự an ủi rằng cái rổ kia không nặng lắm đâu, tay em không đau lắm đâu, và em chẳng hề ghét cái việc bưng bán này. Giá mà tôi được nhìn thấy nét vô tư trên gương mặt em, để tôi tin rằng niềm vui không chạy trốn em được, dù chiếc áo em mặc đã đứt nút, dù em phải lắc đầu khi ai đó hỏi em có đi học không…

Có những lúc, tôi đã không cho phép mình…buồn, nhưng mà khi gõ những dòng này, tôi ứa nước mắt..

Trong năm đứa trẻ quê nhà tôi hỏi chuyện trong chuyến “cưỡi ngựa xem hoa” của mình, chỉ có mỗi Đào là có đi học. Ba cậu nhóc cho thuê ván ở đồi cát hồng, cũng như cậu bé bán sao biển, đều không được đến trường. Khi thấy tôi chụp ảnh, các nhóc bảo sẽ biểu diễn cho tôi xem một điệu nhảy hip-hop “tự sáng tác”. Đó là một màn biểu diễn mà tôi biết mình còn nhớ mãi, vì sau đó là những tiếng cười vang trong nắng cháy. Niềm vui có mặt. Thơ trẻ! Niềm vui lăn trên cát. Niềm vui đọng lại trong khung ảnh tôi.

Trẻ thơ, hơn ai hết, “cần có một tiếng cười”. Cần biết bao!…Để dù em là ai, dù em không được học hành, em sẽ vẫn tin ở cuộc đời – cuộc đời bao dung, và mình cũng vậy, không oán giận cuộc đời, khi mình vẫn đàng hoàng lớn lên, vẫn tìm thấy những niềm vui bé nhỏ trong cuộc sống hằng ngày bé nhỏ…

Còn hơn, em ạ, khi mà mình giường chiếu rộng, nhưng lại tự chôn mình trong những nỗi buồn vụn vặt, để rồi “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”….

Những lời muộn màng này viết cho các em, để mong được làm một người chị, “người dì” không xa lạ…

P/S: Thế đó, từ chuyến đi năm 2006 của mình, cho đến chuyến đi mới đây của Tris, nỗi day dứt vẫn còn nguyên đó, những đứa bé vẫn gầy guộc nhỏ xíu, trường học vẫn xa; chỉ khác là cát lẫn thêm màu đen, và tô mì của các em tăng giá từ 2000 đến 4000 đồng...

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

29.9.09

"Bên em giữa hội trăng vàng/ Thoáng giây mà ngỡ như ngàn năm yêu"
(s1)

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009

Bây giờ ngồi đây...

1. Bây giờ ngồi đây nhớ cái mùng trên dây phơi. Xinh tươi và mong manh trong gió sớm. Như một lát biển đang bay.

Dây phơi vẫn là thứ mình hay ngắm nhìn - nơi tinh tươm sắc màu sau giặt giũ, nơi người ta phơi phóng mọi điệu đàng, lam lũ. Mình đã vừa gặm ổ bánh mì màu vàng vừa ngắm cái dây phơi màu xanh ấy, vừa nghĩ đến cơn bão. Ăn ổ bánh mì mà như ăn... cái mùng với miền Trung dấu yêu ren rét nỗi niềm.

Bão đang nhích dần. Lý Sơn giờ không thể liên lạc được :(

2. Bây giờ ngồi đây nhớ tiếng chuông cửa buổi sáng. Mở cửa thì không thấy ai. Là vì papa đùa chơi. Để rồi cười mỉm mỉm bước vào khi con gái la lên: “Ba trốn con à?”.

Papa đùa chơi, làm mình nhớ một mùa trung thu xa lăng lắc của thời thơ bé. Trung thu đầu tiên của mình ở Sài Gòn, một chuyến thăm cô. Trò vui của ban ngày là đi nhấn chuông các ngôi nhà rồi ù té chạy, chỉ vì thích nghe tiếng chuông cửa – cái thứ lạ lùng ngoài quê mình chưa hế nhìn thấy, nghe thấy, chạm đến. Và mình không nhớ đã nhấn chuông bao nhiêu ngôi nhà ở cư xá Đô Thành nữa. Ngày trẻ nít, không hề quan tâm đến những nỗi phiền toái giận dữ của người lớn, thế mà vui. Không có những trò đó, làm sao mình nhớ mình đã bé dại hồi hộp ngây thơ quậy tưng như thế nào! :))

Còn ban đêm, trò vui là kéo đèn loanh quanh các con hẻm ở cư xá. Cái đèn của chúng mình là một lon sữa bò đục hàng chục lỗ, một lon sữa bò làm cái bánh xe đẩy. Những chiếc đèn trung thu tự chế ấy - ánh sáng phát ra lung linh hơn mọi chiếc đèn bày bán ở chợ, lung linh như những niềm vui mọc từ mảnh đất làng, mọc từ trái tim thơ trẻ. Ánh sáng ấy, mình tin mãi chưa hề tắt trong ký ức chúng mình, dù mấy trăm mùa trăng đi qua…

Bây giờ ngồi đây nhớ vài gương mặt trẻ nít đã gặp, ở đồi cát quê nhà, ở Mỹ Hiệp, ở Cổ Lũy cô thôn…Em có gì chơi với Tết chị Hằng này, hay em co ro với ngày mưa bão…

3. Bây giờ ngồi đây ước mình đang đi…

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Dịu dàng rời xa

Lâu quá rồi, mới thấy mình cần âm nhạc đến vậy. Cần, nhưng không co thắt và tan chảy theo tiếng đàn nữa.

Lâu lắm rồi, đại từ "em" thôi với mình cũng là "yếu đuối đàn bà". Không có và không thích "em"  (nói với anh) trong các entry. Mình cũng chỉ thích các nàng uỷ mị trong thư riêng của các nàng thôi. Cứ như mình nghĩ đờn ông hư hỏng hết vậy! Không đáng. Anyway, "anti - em" (!). 

Đắm say đi vắng hết rồi. Hay mình đủ tỉnh táo để không thấy u sầu luyến ái là một thứ thuốc phiện mê hoặc mình (lâu) được.

How could an angel break my heart? Câu hỏi đã sai, mà còn thừa, người nhỉ!

Phải chăng, có nỗi dịu dàng nào mình đang đẩy ra xa...

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

Cho những thiếu nữ buồn

Sao những cái giếng sâu nhất mà ta biết, là những cái giếng buồn đến vậy?

Buồn như sợi dây gàu, rơi trong lòng giếng cũ, tự mục rữa dần trong nước lạnh – nước của tù đọng nào chưa được mở phơi.

Sao không sập cửa đi em, khi bóng tối tràn vào.

Và thắp đi em nhé, chút sáng bên trong. Thứ ánh sáng không sự - bên – ngoài nào làm tắt được.

Thử tình khả đãi thành truy ức. Là lời thơ, là tình, hay là bóng hở em?

Ký ức nào em? Những vầng trăng nơi đáy giếng hoang tàn..

 Không nước. Không trăng. Em lục nhìn chi nữa?

Tôi chờ em – một tiếng sập cửa về dĩ vãng.

Tôi chờ em một nụ cười thơ trẻ, bặt tưởng suy.

Tôi chờ em lung linh ánh sáng bên trong.

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2009

Đi

Trích đoạn lấy lại cho cuốn "Chim rừng Chorao và các bạn" (dự tính viết) ;)):

 

Tối qua, ta xem show của Chanh, có Siu Black và Hồng Nhung, ở Sài Gòn, đi một mình. Ta, bao giờ cũng là những chuyến đi một mình. Ta, những chuyến đi bao giờ cũng trống hoác một khoảng sau lưng. Một mình ta, khoan khoái tan biến vào gió bụi, tan vào những con đường.

Thèm ghê những con đường, Tây Nguyên ơi. Ta về với đại ngàn. Chỉ chạm khẽ, là lăn quay ra vì nhớ.

Mùa xưa, đâu mà phải mùa hoa. Chỉ toàn ngửi thấy hương thơm ngan ngát của hoa cà phê và hoa điều lộn hột. Những bông cúc quỳ quá lứa, thì vàng đến buồn ứa ruột. Những cây gạo đỏ hoe trơ trọi và ngơ ngác. Ngơ ngác và nao lòng như mắt đứa trẻ Tây Nguyên đi nhờ xe ta về làng.

Những đứa trẻ bé như cái kẹo, tóc cháy nắng, người khét khét, mà môi mắt long lanh như sương đọng vệt cỏ vào buổi tinh mơ bên hồ Dak Mil. Đứa ở Dak Song, tiếng trọ trẹ, bé bé mà cũng nói trọ trẹ, đích thị là gia đình kinh tế mới. Đứa ở Gia Nghĩa, chóp má hây hây, quần xanh áo trắng, khăn quàng xộc xệch, giơ bàn tay bé xíu vẫy xe trong chiều lạnh gió núi trông thương thương. Đứa ở Ea Wer thì nhát đến đỗi chạy bán sống bán chết mỗi khi ta giương máy ảnh về phía chúng. Đứa ở KonTum thì bạo dạn quá, cũng biết giơ hai ngón chào khách lạ, mau thân thiết ghê, dẫn ta đi chỗ này chỗ kia trong buôn. Những em ấy, đã nhớn thêm tẹo nào chưa, và có còn gặp lại không nhỉ?

Thấy được chăng, vệt xe ngoằn ngoèo dẫn ta vô những khoảng rừng già âm u vắng vẻ. Ta và miên man. Lần kia nhỉ, lần ngồi chuẩn bị tĩnh tọa trên hòn đá to trong rừng ấy chứ, đang hoan hỉ hưởng thụ, tự nhiên nghe con khỉ hú hét, rồi có con nhện thòng thòng trước mắt, xong đến mấy con ong rừng cứ lượn qua lượn lại trước mũi mình. Chu cha, kế tới nghe tiếng chim hót hót gù gù, không rõ chim chi, đoán là Chơ rao, ha ha. Thì chỉ biết ở Tây Nguyên có hai con thôi, con chim Kơ tia với con chim Chơ rao, sau vô nhà mồ mới thấy chim Chơ rao là cái con chi mô, trời ơi chim gì mà cái mặt buồn như nước mắm vậy á. Chim ấy thì buồn, nhưng mà là chim, thì phải bay lên trời được chứ gì. Lúc thinh lặng giữa rừng, ta phởn chí giống như cái con chim Chơ rao ấy đấy, bay lên bay lên. Chà chà, sướng gì đâu. Nhắn cho ai đó muốn ngồi vô cái khoảng trống hoác sau lưng ta trong những chuyến tới, chớ đánh động con chim Chơ rao là ta, khi đang thăng thiên, kẻo biết thế nào là khỉ hú, nhá.

Ừ, còn cái đận mê rừng Ea Sô quên mất có một ánh chiều đang rơi, ta đã phải lao ù ù trong đêm để về được phố núi Pleiku, vì thèm quá đi những em gái ướt như mây chiều xứ ấy. Cực kỳ đã, nhưng cũng cực kỳ dã man. Đường tối thui tối mò, và lạnh như quỷ. Ta chạy mà đố có dám nghe hơi mình thở sau tai. Đêm, đến là dễ sợ.

Đêm trọ ở phố núi, hay đêm ngủ trong buôn, hoặc đêm tá túc ở xã ven đường, vẫn cứ văng vẳng tiếng nước, xa xăm, từ những dòng suối trong ngần, từ những con thác ầm ào trắng xóa, hay từ sâu thăm thẳm lòng hồ cao nguyên. Những bờ suối bờ thác bờ hồ, rồi chẳng còn nữa bước chân ta qua. Đã xa. Chân quen tìm về, chân vẫn nghe nức nở chuyện tình ngọn nguồn thác núi. Mùa tới, thác suối và hồ sẽ xanh, bướm sẽ nhiều, hoa và lá sẽ phủ kín những dấu chân ta. Mưa nguồn làm thác càng cuồng nộ hơn. Nước về ngập tràn con suối, và những con hồ, sẽ sóng sánh sóng sánh, ...

Nhớ hoài những ráng chiều đỏ quạch trên những con hồ ta đến. Hồ Dak Mil. Hồ Lak. Hồ thủy điện Serepok. Hồ Tơ nưng. Đi trong hoàng hôn bao giờ cũng tâm trạng (hừm, lãng tử giang hồ), đến hồ lại càng tâm trạng hơn. Thích quá, chiều cao nguyên. Nhất là ánh mặt trời đỏ bồng bềnh cứ dõi theo ta mãi, và có gió chiều hun hút thổi qua những rặng thông. Nghe đâu đó, Hoàng hôn dốc của lão Phú Quang, hay Nghiêng nghiêng rừng chiều của ông Nguyễn Cường.

Nhớ, lần nghỉ đêm nơi rừng Trường Sơn thâm nghiêm hùng vĩ. Ta và những con người nơi này sẻ chia bữa cơm đạm bạc bên bếp lửa ở trạm xá. Những cô gái, những chàng trai, da thịt tươi tắn (ướp lạnh mà lị), à, cả con chó vàng của trạm bưu điện xã Hiếu, con chó đen và con mèo trắng ở gần đó nữa, hì, mau chóng quen thân gần gũi. Đâu cần đến lớp sương mù dày cùi cụi bên ngoài bếp lửa. Đâu cần đến cái lạnh kinh hoàng của núi của rừng. Đâu cần đến bập bùng tiếng cồng tiếng chiêng trong buôn vọng lại. Hay cần chi đâu men rượu ngần ngật. Ấy rồi, sáng tới chia tay, mỗi người mỗi ngả, tan vào màn sương buốt giá trắng đến say lòng. Ta đi trong dằng dặc sương với mây trên núi, như từng mơ. Mà còn hơn thế. Không nghe được tiếng con alpha của mình. Cái rì rầm trầm mặc của Trường Sơn đã nuốt chửng nó tự bao giờ.

Mùa tới, đại ngàn sẽ xanh.

 

Heo rừng

 

P/S: Đây là entry khiến bạn Heo có thêm biệt danh Chơrao. Từ lúc nhóm PR ra đời, Chơrao nhà ta trong những chuyến - đi - nhiều - mình, khó mà có được khoảng trống hoắc sau lưng ;). Nhưng ai lấp vào khoảng trống đó, phải nói là chấp hận hi sinh, vì hắn mà "thăng thiên" thì có nước văng mất người ngồi sau, như Peka, Maika lo sợ (trừ Neco quá nặng) :))

 

Post cho những chuyến đi  - những phần đời rất đẹp nhóm chúng mình đã có với nhau sau này.

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2009

30

- Là tuổi liên tục khất hẹn cafe với các chàng trai U40 vào mỗi sáng thứ bảy, dù đó là các chàng bạn hâm mộ về tài lẫn sắc ;). Để rồi tự pha cafe uống một mình vào mỗi buổi trưa.

- Là tuổi vừa quẹt nước mắt xong đã có thể quay qua vỗ về người đã làm bạn rơi nước mắt.

- Là tuổi đã đủ chín chắn để biết mình nhẹ dạ hay chắc ý, nhưng không đủ niềm tin để yêu say đắm một ai đó nữa.

- Là tuổi vừa thấy thương vừa buồn cười các phận gái luôn nghĩ một người đàn ông mới là chỗ dựa cho cuộc đời mình, dù là những người đã phụ ta ("Đời mênh mông thế, gọi làm chi những tên người đã xa") 

- Là tuổi mỗi ngày nghỉ trong tuần, nếu không chọn "ngồi yên dưới mái nhà", thì chỉ ưu tiên việc ra ngoài đi thăm bé con các bạn gái thân yêu :)

- Là tuổi đã thôi  hoang mang, đã đủ vững chãi để độc lập, không "lãng - bỏ - mạng" để chờ đợi những điều cổ tích.  Bình yên thế còn gì?

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

16.9.09

Bán một căn nhà cất giữ cả tuổi thơ chúng mình, cất giữ mấy mươi năm tình yêu của ba mẹ...
Bạn hỏi buồn không?
- Thôi, đời vô thường mà. Để dành nỗi buồn cho chuyện khác. Như chuyện mày bỏ tao đi lấy chồng chẳng hạn :))
Bạn cũng cười: Vậy thì sao tao đủ dũng khí có bồ đây? :))
Khuya nay về Phan. Ghi vội vài dòng để nhớ... có những chia ly cần nhớ. Không phải chia lìa.
Đằng sau chuyện ở rồi đi, gần rồi xa, quen rồi lạ, còn lại điều gì cần vẽ, nếu không là nụ cười như nhiên, của tất cả chúng mình...

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2009

Rồi năm tháng chảy tràn trên vạn nẻo


Rồi năm tháng chảy tràn trên vạn nẻo
Hong cỏ rơm hanh hắt mộng qua đầu
Triền  núi ấy rêu phong về thắc thẻo
Khi biển nhà chuẩn bị hóa nương dâu

Chân chạm mối ân tình nghe muối mặn
Lửa tàn tro gửi gắm ngún chiều thu

Kìa nửa núi mây treo thành khoảng lặng
Nửa đèo cao thu xếp biệt sa mù

Tay vén lại tóc tơ ngày trở bộ 
Đợi gió về trên áo đẫm phong sương
Lạnh sau trước dạ ai rền thác đổ
Bước quan san còn thủ thế qua đường

Cành nhân quả đêm qua vừa nảy lộc
Nhựa nhân gian ươm thắm những hình hài
Đất vẫn sẵn bao mạch ngầm ngang dọc
Chưa biết chừng duyên nghiệp gọi tên ai…

Lam Điền

P/S: Mỗi ngày 13-9, mình lại có một bài thơ do anh LĐ viết tặng. Anh tặng em, mà cũng là người - thơ tặng fan - thơ ;) Đã gần 10 bài rồi nhỉ, từ ngày anh em biết nhau. Có nhiều bài, thường không hiểu ngay với một lần đọc. Mà hiểu hết cũng chưa chắc...

Bài này thì càng đọc càng thấm, càng thương "biển nhà", càng nhớ quá những đèo, những núi, những miền đất đã đi qua, chạm đến... Đồng cảm thế, dù nẻo giang hồ hai anh em chưa có dịp đi cùng.

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2009

Thô ráp, tinh tế và hoang dại

(không phải nhạc Ngọc Đại)

 

Thô ráp của yêu thương

Là những sợi râu cằm

Bố cạ lên má ta ngày nhỏ

 

Tinh tế như tình yêu
Cũng những sợi râu cằm
cho ta ước mình bé lại

khi trốn vào tránh mắt người thương…

 

Ơi hoang dại nào
cắm vào nỗi nhớ
tế vi

 

P/S: Này chúng anh, cứ để râu đi ;)

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

Mây ủ

Ta có thể nói những câu đùa nghịch
trong những ngày chẳng biết vịn vào đâu
Ta có thể nào ngăn những giọt ngâu
từ mắt em ủ một trời mây ngả?

11.09.09

P/S:

Làm thơ, đối với tôi bây giờ dễ hơn viết văn xuôi rất nhiều […] Văn xuôi đối với tôi khó hơn nhiều. Mà tôi lại cảm thấy viết văn xuôi quá rủi ro, người đọc dễ dàng hiểu những gì tôi viết, nhìn thấu cả tôi. Thế nên tôi vẫn thường thích viết thơ hơn, cho dù khi làm thơ tôi cũng cô đơn hơn rất nhiều. (Trích Golmund)

Thật là đồng cảm với ý trên, nếu mà lâu nay những thứ mình gõ cũng gọi là viết, cũng được gọi là thơ… Mà không chỉ văn xuôi, ngay cả thể thơ tự do mình yêu thích, cũng lâu rồi ngại viết hoặc không viết được. Thế nên, chỉ còn nương vào nhịp điệu, à, ơi, à...

Ngày càng nhiều, những lời, những khổ dở dang – như chính mình.

Nhìn ra ngoài từ bên trong...

Rating:★★★
Category:Other
Tối thứ hai tuần trước tôi nhìn thấy đôi mắt Phật. Đôi mắt mở khẽ, đôi mắt không nồng ấm và không dửng dưng, không ôm ấp và không từ bỏ một thứ gì.

Thật ra không phải tôi nhìn thấy đôi mắt Phật, mà tôi thấy cái nhìn của Phật từ bên trong. Cái nhìn biến mọi thứ nó chạm đến thành một giọt nước trong lòng một đại dương toàn vẹn. Đại dương không nguội, không ấm, và không có bến bờ.

Hình như không có đôi mắt nào và không có thế giới nào được nhìn thấy, mà chỉ có cái nhìn. Cái nhìn của Phật làm nên thế giới. Nếu Phật nhắm mắt lại, thế giới sẽ tan đi.

Có lẽ còn lâu lắm, không biết đến bao giờ, tôi mới được thấy cái nhìn của phật một lần nữa.

Vậy mà mới sáng thứ ba, tôi lại thấy nụ cười của phật. Và cũng như vậy, tôi không thấy gương mặt Phật, không thấy đôi môi, mà tôi thấy nụ cười ấy từ bên trong. Nụ cười như lời hẹn ước của tất cả những nụ hoa trên mặt đất. Từng nụ hoa một, từng thế kỷ một, sẽ nở vì tôi, dù đêm hay ngày và dù tôi có thấy chúng hay là đang bận khóc, ăn cơm hay là ngủ trưa.

Lời hẹn ước của tất cả những nụ hoa trên mặt đất, nằm trên đôi môi khẽ cười như không cười của Phật, thật ra tôi đã thấy một lần rồi. Nó được em vẽ lên một chiếc chiếu, và treo ở một mảng tường mà vào ban đêm, dù mở đèn, chỗ đó vẫn không đủ sáng. Tôi nằm dưới đất, ngó nghiêng lên.

Đáng lẽ tôi không nên viết lại điều không thể viết. Nhưng tôi sợ tôi quên những khoảnh khắc mong manh này, nên tôi đã tìm lời, vì nếu không có lời, tôi không biết lấy gì để đọc lại những điều tôi thấy hồi đầu tuần, trong khi đang nhắm mắt.

***

Tôi không thể được nhìn thấy. Tôi mà bạn nhận ra, nó chập chờn, huyễn hoặc. Nếu có một tôi thật, an định, nó yên lặng, nó nhìn ra ngoài từ bên trong và không thể được nhìn thấy từ bên ngoài.

Người ta yêu nhau dựa trên ý niệm có về nhau, thường bất an vì ý niệm là những đám mây luôn trôi nổi và biến đổi. Nếu bạn yêu Phật qua những gì bạn thấy ở Phật, tình yêu đó rồi sẽ mất. Bạn chỉ thật yêu phật khi bạn trở thành phật.

(Đoàn Minh Phượng)

http://doanminhphuong.wordpress.com

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

Và cười đi em ơi

Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm

Như con mèo ngái ngủ trên tay anh

Ðôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình

Ðể anh giận sao chả là nước biển!...

 

Tại sao Nga ơi, tại sao...

Ðôi mắt em nghẹn như sát từng lần vỏ hến

Hơi thở trùng như sợi chỉ không căng

Bước chân không đều như chiếc thưóc kẻ ai làm cong

Ai dám để ở ngoài mưa, ngoài nắng!

 

Nói cho anh đi, Nga ơi...

(em làm ơn chóng chóng)

Lại bên anh đi - bằng một lối rõ thật gần

Bằng một lối gần hơn con đường cong

Bằng một lối gần hơn con đường thẳng

Bằng đôi má hồng non, bằng mắt nhìn trinh trắng

Bằng những lời yêu mến tan trên đôi môi...

 

Và cười đi em ơi,

Cười như sáng hôm qua,

Như sáng hôm kia...

Cười đi em,

Cười như những chiều đi học về

Em đố anh Paris có bao nhiêu đèn xanh đèn đỏ

Và anh đố em: Em có nhớ

Mỗi ngày bao nhiêu lần anh hôn em?...

 

Cười đi em,

Cười rõ thật nhiều đi em...

Rồi đố anh

Cho anh không kịp đếm

Cho anh tan trong niềm vui

Cho bao nhiêu ngọn đèn xanh, đèn đỏ thi nhau cười

Vì hai bàn tay chúng mình sát lại

(tay anh và tay em)

Nhớ hai giãy phố chạm vào nhau

Hai giãy phố chúng mình vẫn đi về

Em nhớ không?...

 

Em nhớ không, đã có một lần anh van em

Ðã có một lần lâu hơn cả ngày xưa

Em sợ thời gian buồn như mọt nhấm từng câu thơ

Em sợ thời gian ác như lửa thiêu từng thanh củi

Mắt e ngại như từng con chỉ rối

Em sợ những ngày trời nắng như hôm nay

Em sợ những đường tàu vướng víu như chỉ tay

Không dám chọn lấy một ga hò hẹn

 

Em nhớ không, anh đã van em

(và anh còn van em như ngày xưa...)

Em đừng buồn như những chiếc lá tre khô

Em đừng buồn như những nóc nhà thờ không có tuổi

Anh van em đừng nhìn anh và đừng cười gượng gạo

Em đừng cười như ngọn bấc gần hao

Những nụ cười vướng trên đôi gò má xanh xao

Những nụ cười vướng trên mắt nhìn trắng đục

Ðừng để anh nhìn em rồi nghẹn ngào chớp mắt

Như hai vì sao le lói trong đêm sương mù

Ðừng để thời gian dầy như trăm vạn lớp chấn song thưa

Về xen giữa hai bàn tay sầu tủi!...

 

Em nhớ không, anh đã van em đừng buồn

Anh đã van em đừng để những nụ cười chắp nối

Mắt anh sẽ mờ vì những vết kim khâu

Và anh buồn, rồi lấy ai mà dỗ nhau

Lấy ai mà dỗ hai con chó ốm!...

Em nhớ không cả một hôm trời mưa

Một hôm trời mưa tấm tức

Một hôm trời mưa không ướt cánh chuồn chuồn

Những hạt mưa không đan thành mắt áo len

Những hạt mưa không làm phai màu nước mắt

Em đã khóc, anh đã khóc và chúng mình đã khóc

Bước chân lê trên những hè phố không quen

Chúng mình đã khóc vì không được gần nhau như hai con chim

Chúng mình đã khóc vì không có tiền làm lễ cưới, lễ xin

 

Và em nhớ không, chúng mình đã hỏi nhau:

Tại sao phải làm lễ tơ hồng

Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân

Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh

Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em

Người ta làm thế nào cắt được

Bốn bàn tay chim khuyên!...

 

Người ta làm thế nào cấm được chúng mình yêu nhau

Nếu anh không có tiền mua nhẫn đeo tay

Anh sẽ hôn đền em

Và anh bảo em soi gương

Nhìn vết môi anh trên má

Môi anh tròn lắm cơ

Tròn hơn cả chữ O

Tròn hơn cả chiếc nhẫn

Tròn hơn cả hai chiếc nhẫn đeo tay!...

 

Chúng mình lấy nhau

Cần gì phải ai hỏi...

Cả anh cũng không cần phải hỏi anh

"Có bằng lòng lấy em?..."

Vì anh đã trả lời anh

Cũng như em trả lời em

Và cũng nghẹn ngào nước mắt!...

 

Và em sẽ cười phải không em

Em sẽ không buồn như một con chó ốm

Như con mèo ngái ngủ trên tay anh

Ðôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình

Ðể anh giận sao chả là nước biển!...

Em sẽ cười phải không em

Vì không ai cấm được chúng mình yêu nhau!...

Không ai cấm được anh làm những câu thơ anh thích

Không ai cấm được anh làm cả bài thơ

Với một chữ N

Với một chữ G

Và với một chữ A

Người ta có thể đọc một câu, hai câu, hay cả ba

Người ta có thể không thích

(thì người ta không thích một mình)

Nhưng người ta không cấm được anh yêu bài thơ của anh

 

(Nga, Nguyên Sa)

http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=8290

 

P/S: Sao mà nhiều hình ảnh đẹp thế, người thơ ơi!  Yêu nặng từng lời nói! 

Cái đẹp và nỗi trong lành ngày xưa ấy, khó mà tìm thấy lại trong thơ nay...

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2009

Những Blog đọc mà thán phục!

Rating:★★★
Category:Other
Thế giới blog khiến người ta choáng váng vì sốc, vì scandal, nhưng có một loại choáng váng khác, ấy là trước tầm hiểu biết của những nhân vật mà không có blog chắc chẳng ai biết ngoài một thiểu số thân hữu. Chắc chắn rằng có vô số hot blog mà tôi chưa từng đọc, nhưng những blog tôi ấn tượng vẫn là sự miệt mài đến thán phục của các chủ nhân trong khát vọng hiểu đến cùng và tinh thần chia sẻ kiến thức, dù nhiều khi họ viết chỉ cho riêng họ.

Blog mọt triết - Rem hay Cà Rem: Thật bất ngờ khi được biết đây là một chàng trai 28 tuổi, kỹ sư cơ khí điện tử. Ấy vậy mà căn cứ vào các bài điểm sách cũng như bình luận về chữ nghĩa, người ta phải tự hỏi bằng cách nào anh ta thu nạp được nhiều thế? Nói là khoe kiến thức, nhưng có gì để khoe cũng đã là vấn đề! Từ những sách triết học đầu bảng của Bertrand Russell đến chú giải Phật học, radar của Rem nhắc người ta nhớ đến những trí thức ở đời có hai bồ chữ thì gã đã gánh một nửa. Có điều, gã chỉ viết trên blog để hả nỗi vui đọc sách và chia sẻ với... 25 người bạn kết nối.

Blog chữ - Khuê Việt: Một nhân vật từng khiến mọi người hoảng hốt vì khả năng dụng điển theo lối giễu nhại và ẩn ý cao siêu. Từng viết truyện ngắn, nhưng lại là dân học kỹ thuật, blog của Khuê Việt viết không nhiều và đều, nhưng là những lớp lang dưới góc nhìn ký hiệu học của câu chữ. Tôi đã rất muốn giới thiệu một câu của Khuê Việt lên đây nhưng cái khó là các câu đầy tính trật tự không tài nào chặt đứt được.

Anh có tài dẫn chuyện từ điếu văn Derrida đến băm chặt một câu tựa truyện Đêm ngủ ở tỉnh là khuôn sáo ra sao, là chi phối tưởng tượng thế nào... vắt qua chuyện tự trào mình lẩm cẩm chữ nghĩa. Ý thức của một người trong vòng vây của những khuôn mẫu xã hội, của mớ kiến thức áp đặt trường sở luôn cựa quậy mạnh mẽ. Một phong cách chữ rất đáng yêu, có gì đó như nhà văn Đỗ Kh., nhưng có lẽ u uẩn hơn.

Blog ca nhạc - TMH: Một tâm hồn lãng mạn yêu âm nhạc Việt Nam không có ranh giới. Hễ ai cần tìm bài hát nào, chỉ cần bảo “vào blog TMH” là có. Không có nghĩa là TMH biết hết các ca khúc Việt Nam, mà có lẽ là cách phân loại của anh chàng này rất có gu: mỗi entry là một tuyển chọn đi theo chủ đề, từ những bài hát kháng chiến sôi nổi một thời, cho đến những bài hát lãng mạn đắm đuối. Quan trọng nhất là người ta vào đây có thể được nghe những bài hát thành công nhất với các phiên bản khác nhau, và đặc biệt là chủ nhân blog rất ý thức về sản phẩm nguyên thủy với niềm hãnh diện không che giấu vì “của độc”. Tuy đa phần giới hạn trong số những bài hát đã lâu, nhưng ta như gặp lại những niềm hưng phấn mà chỉ những tác phẩm âm nhạc hay đem lại được.

Blog văn học cô đơn - Hải Ngọc: Xuất thân là một giảng viên đại học, nhưng qua những gì viết trên blog, Hải Ngọc không bao giờ bằng lòng với những khái niệm trường ốc. Cần mẫn đến khổ sở trong tìm tòi những dòng văn học ngoại biên, cũng như các khía cạnh sáng tạo trong văn học phương Tây và Việt Nam, là cảm nhận của tôi. Mặc dù tính khắc khổ “sư phạm” làm cho entry của Hải Ngọc không dễ đọc với người ưa giải trí, nhưng việc tác giả này mày mò các thi pháp văn bản học và diễn đạt bằng cách sáng sủa nhất, theo tôi là “mở mắt” cho rất nhiều người quan tâm. Điều trở đi trở lại trong blog này là tinh thần làm sao để mình không định kiến, điều ngỡ như là hiếm hoi trong thế giới blog.

NGUYỄN TRƯƠNG QUÝ

P/S: Anh Trương Quý viết đúng ghê, với hai "trường hợp" trên, hai blog dưới mình chưa đọc (!).

Đọc Khuê Việt - cho dù thảng hoặc (mới) âm u như cành cây mùa thu đâm xuyên cổ, lúc nào mình cũng tủm tỉm cười, nhứt là với các comment bên dưới entry (chữ không - sáng - tác)

"Anh thợ giày" chắc sắp lấy vợ, lâu quá không "nói chuyện ký hiệu" cho giang hồ nghe chơi! ;)

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Có những điều ta không dự liệu

Nhớ em! Nhớ em! Nhớ em!....

Vô tình search một file khác trong máy mà mình nhìn thấy lại những lời cuối của A., những "nói cười như chuyện một đêm mơ" giữa hai đứa cùng lạc loài ở chốn này, nhưng đã không rủ nhau cùng đi...

Cái hồ nước anh đổ vào em chưa bao giờ cạn, nhưng em không thả con thuyền hay ném một hòn đá nào vào lòng hồ nữa. Chỉ còn vài chiếc lá mùa thu rơi rụng. Em để nó bình lặng, như niềm mong mỏi sự bình yên nơi anh.

Bình yên không đấy? Chỉ cần thế thôi, em sẵn sàng biến mất trong mọi hoài niệm...

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

buồn suông

Bởi vì em chẳng yêu ta
Buồn trăm năm cũng chỉ là buồn suông
 (A.)

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2009

Nghìn trùng như vết sương

Ta đã ở đâu, những ngày tình yêu câm nín
Ta khóc hay cười, những hân hoan bên bờ vực
Ta bước qua hay dừng lại, một khe cửa mở ngập ngừng...

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2009

Tưới & hong...

Sớm nhìn nước lăn trên lá
Đủ một ngày xanh

Tối ngăn nước nhòe môi má
Đủ một khuya lành

Xanh đi em!

P/S: Cảm ơn papa... vắng nhà để con được tưới cây ;))

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2009

Vẫn...

Vẫn yêu người rất nhẹ
mỗi đêm nhìn bầu trời

Vẫn còn lại nụ cười
như đóa sao đậu lại
chưa bay...

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2009

Lơ đãng

1. Em biết chứ chẳng ai lơ đãng cả
Hòn than kia đang đỏ đến hết lòng

Mấy hôm trước đọc hai câu này trên blog chị So, nhìn lại một nhóm tro tàn chờ gió thổi bay, và đốm lửa mới nhóm, tự nhiên mà buồn.

2. Nhắc thơ Nguyễn Duy, nhớ một lần duy nhất "làm việc" với ông , một ngày giáp tết,  bài thơ Đánh thức tiềm lực vang vang trong cái phòng thu chỉ có hai người nhỏ bé. Ngày đó mình rụt rè thấy ghê. Như cái thời sinh viên cơ khổ, lúc nào cũng “đi men tường”, y như hình ảnh bác Nhàn tả về Tế Hanh.

3. Nhớ ND trả lời trong bài phỏng vấn gần đây trên SGTT, đại ý: có những nỗi buồn tôi tẩy rửa, có những nỗi buồn tôi giữ lại, vì đôi khi cái buồn đồng nghĩa với cái đẹp.

Ừ thôi, cảm ơn một nỗi buồn.

4. Đêm dài, lại nhớ hai câu thơ từ ngày cũ:

Có ai đang nhớ ai không nhỉ
Đêm thì dài thế biết làm chi?