Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

...Asking nothing in return

Không phải là “em nhớ…”
Không phải là "em thương.. "
Mà là
Ví dụ, “hôm nay em mệt lắm, biết không”
Ví dụ, “Cứ mà tán gái đi. Đồ ngốc!”
Những từ em nói một mìnhNói không cần ai nghe.

“Biết không?”
“Đồ ngốc!”
Những từ khiến em vui
(dù mỗi em nghe thấy)
Bởi nhu cầu được hiểu là một nhu cầu đầy ải đôi khi rất chi ngớ ngẩn
Bởi niềm mong được yêu là niềm mong sầu khổ nhất trần đời em không muốn tự mình mang vác
Bởi yêu thương đến một ngưỡng nào đó sẽ là vô điều kiện, hồi đáp hay không đã ích gì
Và bởi em yêu - em biết:
Tự do - tự do của em chẳng cần ví dụ.

Biết không...

P/s: Thơ bịa:p. Bonus các bạn bài Live For The One I Love có đoạn điệp khúc tớ thích.

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

Tết Gió

Ta yêu đời vì khoảnh khắc rong chơi.

 

Như hôm mùng 4 tết ngồi ở phòng chờ sân bay BMT, chẳng có gì để chờ đợi ngoài một chuyến bay sắp cất cánh sau một tiếng nữa. Hành lý đã gửi, chẳng có gì để cầm nắm ngoài một cây bút chì nhỏ xíu xiu, một cuốn sách mỏng. Cuốn sách vô tình làm ta thấm thía hơn bao giờ câu thơ của thầy Tuệ Sỹ: Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao...

 

Những khoảnh khắc thanh thản nhất, hầu như là những lúc một mình, không mơ - tưởng... Như hôm mùng 3 tết ngồi trong buồng lái đầy nắng cao nguyên. Với những hàng cây lá non. Những con dốc hẹp… Những lộc non làm tim ta run rẩy. Ta nào có một mình.

 

Như buổi chiều đăm đắm mây vàng nước êm nơi hồ trên núi. Gió thổi tràn mà không chút lạnh.

 

Như đêm 29 nằm nghe mãi trùng trùng cơn gió chạy, bời bời tiếng lá va nhau...

 

Mỗi thứ dội vào lòng những xao động lạ. Ta đã vắng ai, nhớ ai, đã hỏi thầm ai đó… Để thương ngàn cuộc đi huyễn mộng...

 

Thế nên yêu... Yêu những lúc chẳng có gì để đong đưa nỗi cô độc hay ưu phiền, nhung nhớ, khi thấy ra đâu chỉ là vọng tưởng, vọng tưởng mà thôi...

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

Tại sao chị đọc thơ...

Rating:★★★
Category:Other

Từ blog Ramblings:

Để trả lời câu hỏi của em, tại sao chị đọc thơ (chi vớ vẩn):

Chị đọc thơ vì chị lười. Tiểu thuyết thì quá dài; truyện ngắn cũng nhiều chữ . kiểu nào cũng mòn tay mỏi mắt.

Chị đọc thơ vì chúng ta lớn lên nghe nhạc sến, thành ra chị sến sền sệt.

(Frere Jaques, frere Jaques, dormez-vous? dormez-vous? Em có thể tìm được bài hát này trong tập truyện của Edwidge Danticat, nhà văn từ Haiti . Người đàn bà trong truyện nhất định là chị em sinh đôi của má chúng ta, cùng một ngôi sao chổi.)

Chị đọc thơ vì chị muốn giữ lại những mảnh vụn .

Chị đọc thơ vì mỗi ngày chị thích chỉ một chữ. Hôm nay là tình yêu . Hôm qua là cái đầu . Hôm kia là bóng . Hôm kia nữa là có . Trước đó là trống.

Chị đọc thơ vì sự sống chỉ có trên đầu ngón tay .

Chị đọc thơ trên những vận chuyển bất động.

Chị đọc thơ vì chị khùng.

Chị đọc thơ vì chị nghi hoặc, không biết kinh nghiệm của chị có phải là của chị, ký ức có phải là của chị, quá khứ có phải là của chị, có, là, của, chị, của, em ?

Vì chị không muốn bỏ lại em.

Chị đọc thơ vì chị cần . Chị lúc nào cũng cần, lúc nào cũng thèm, lúc nào cũng muốn. Vì chị thiếu, làm thơ không làm được thứ gì khác

Vì da chị dầy; chị thèm được xé mình ra để nhẹ như bụi .

Vì không chỉ nhớ mà còn phải nhớ những lúc mình đang quên .

Vì thơ là thơ không quan hệ gì đến chị.
Vì chị không biết mình có quan hệ gì .
Vì chị không có quan hệ gì.

Vì chị không quên được gọng kính đen, bộ đồ đỏ, và con chuột bạch .
Vì chị không quên được những gương mặt,
thế thôi.

Ramblings (http://quanminhtran.blogspot.com)

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

mãi xanh

Sẽ mãi xanh như một bắt đầu
Như vòm trời mùa xuân xao xuyến vậy
Hạt mầm bé giữa tim em thức dậy
Nở cho anh mỏng mảnh đóa hoa ngời

Nguyễn Thiên Ngân

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2010

6.2.10

Lận đận năm chầy nữa
Sinh nhai ngọn gió rừng
Hàng cà phơi nắng lụa
Ngần ngại tiếng tha phương

Tuệ Sỹ