Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010

Muốn đi trồng cỏ ven sông

Đi xa 5 ngày về, ngồi xóa gần 200 cái email, chủ yếu từ Facebook.

Tự nhiên muốn delete luôn cái chợ nớ - những mụn nhọt những hớn hở những hoa những rác.

Nhưng có delete cái nghề đang làm được ko, để khỏi buộc mình ngó nghiêng nghe ngóng.

Còn bao nhiêu việc sếp chờ mẹ trông. Có delete mình được không, để khỏi nói khỏi bàn vọng ngôn vọng ngữ.

Mình mãi mãi là người không thực tế. Và cả “thiếu hiểu biết”.  

Nhiều lúc chỉ muốn không thấy không nghe không biết gì cả. Vô tâm cũng đành :(

Tiền kiếp nào cọng buồn cỏ khô...

Lúc này đây kiếp sống, mình chỉ muốn đi trồng cỏ ven sông. Thiệt tình mình!

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010

22.3.10

Thèm điên đọc lại thơ Bùi
Nghe hai con mắt ngậm ngùi lệ tan

Vẽ

Tôi vuốt mũi anh bằng bút chì mây
Tôi tô xóa bóng người trong mắt
gương - mặt - anh tôi có:
chỉ còn tôi - những dấu vân tay!

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

Thơ chị So

Rating:★★★
Category:Other
Những bài em thích trong nhiều bài em thích :):

CHỈ LÀ THƠ

để có thể nếm ngày vui dịu ngọt
và một ngày buồn ảo não
không đâu
có thể giam mình trong ý tứ một câu
không gì cả
cũng thành ra đổ vỡ
xao xác một mơ hồ đã lỡ
một mong manh tan loãng mất rồi

***

VE CHAI (THƠ)

Ta nhặt nhạnh những vui vui nho nhỏ
những bồi hồi nho nhỏ
qua ngày
Trong đám đông im lặng
ta tách ra bóng dáng tạm thân yêu
để cùng nhầm lẫn một ngày
Và ta ngắm ánh chiều ngưng đọng
chẳng dài, chẳng rộng đủ bàn tay

và hóa ra
ta chỉ có thế này...

***

TÌNH TÔI

xin hãy nghe
trong luyên thuyên rối rít
có một lần ngừng bặt.

trong ngang ngửa con mắt dòm trời đất
có một lần thảng thốt
hướng về anh

***

BREAKFAST

Gượng nhẹ phết một thìa dịu ngọt
lên lát xao xuyến mỏng tang
và thêm nữa chút khát khao tan chảy óng vàng
E dè nhấm nháp.
Một ngụm đắm say ấm áp
pha loãng vị ngượng ngùng trong chiếc tách lo âu
Khẽ khàng nâng - ly bất ổn sẫm màu
chầm chậm khuấy cho tan viên ngờ vực

***

THU

Trời xanh thẳm một vòm vững chãi
chỉ để ôm tí xíu một lá vàng.

XUÂN

Xanh non về tự bao giờ
Phủ kín hết cành uẩn khúc

***

MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG NGỒI THƯƠNG BẠN MÌNH

Một ngày bình thường ngồi thương bạn mình
bạn mình thình lình ngộ cơn ngây ngô
Bạn mình giầu nhà lầu ô tô
Vợ bạn mình tử tế
Con bạn mình khôi ngô
Mà rồi bạn mình nghẹn miếng nhà giồng
bạn mình thèm lồng phồng đội cơn mưa giông
Nghiêng ngó làm sao cho có phần giăng sáng
Giăng kia sáng mà không nóng như đèn
Mát thanh rười rượi
Mà xa ôi xôi

:))

***

CHẤM

buổi sáng giòn tan tươi mát
chỉ một cơn đau là ung thối buổi chiều

dãy phím xếp hàng ngang thẳng băng
võng xuống bởi một một tin nhắn offline
tôi không nghĩ một tin nhắn offline nặng đến thế
nếu dãy phím của tôi xoay chiều dọc !!!!

và buổi tối của tôi cô độc
đứt lìa với ban mai.

***
...
Ngày dài trong bậc thang lên
Đứng đây?
Hay bước xuống thềm mà đi.
(trích Lục bát nhà thơ)

From: http://sonatan05.blogspot.com

P/S: Kết thơ như kết mọi thức ăn, thức uống nhà chị So ;)). Cảm ơn "những vui vui nhỏ nhỏ", "những bồi hồi nho nhỏ", đã khẽ khàng đan trong nhiều hạnh ngộ :)

Thứ Hai, 15 tháng 3, 2010

Kẹo & đom đóm

1. Ăn trưa với tri - kỷ - gần, nhắc về một tri - kỷ - xa. Chỉ còn một mẩu chuyện cho 100 ngày và 3 năm xa ngái. Nhưng vẫn là dịu ngọt. Và nhớ ra mấy câu này, viết từ một câu hỏi của ngày xưa: "...Muội, muội có chịu làm nghĩa trang của con đom đóm?"

Ta nguyện là bóng đêm
cho đèn anh thắp sáng
Là cánh đồng cỏ lặng
côn trùng hát bên nhau
Là chốn về ấm yên
khi lòng anh hoang hoải
Là đất hiền mát dịu
anh nằm với thiên thu...

Thương những lúc "còn biết yêu người" như thế quá!

2. Nhiệt liệt loan tin bạn Nâu đã có đủ kẹo để ăn đến hết năm nay (nếu không bị ai ăn ké:)). Kèm một loạt bị kẹo mềm kẹo cứng là một lọ thủy tinh dễ thương có nắp đậy bằng gỗ. Quanh lọ kẹo có những dòng chữ: "Tớ là nâu....Kẹo nhỏ nhắn...như tớ/ kẹo ngọt ngào...như tớ/ Kẹo trẻ trung...như tớ...Hãy lấy một cái kẹo của tớ/ Để được ngọt ngào một chút từ tớ". :)) Còn một số chữ nữa sẽ dịch từ từ ;))

Cảm ơn món quà "giả teen" (cuối cùng) này. Yêu ghê cơ! :x

Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010

Không tuyệt vọng


Em muốn lên đồi buổi sớm mai
nghe nỗi nhớ lăn dài như viên sỏi
bặt tăm từ phía khởi đầu.

Em muốn về trên đồng cỏ
giữa gió trưa thả một con diều
ngỏ một bàn tay không níu, không buông.

Em muốn lang thang buổi chiều phố cổ
ngồi bên những quân cờ
xem con tốt qua sông lòng không bịn rịn.

Em muốn đêm đừng khóc. Thôi đừng khóc!
khi chỉ hơi thở vào ra là thật hơn tất cả
tất cả nỗi buồn…

Em có thể làm tất cả
một mình
không tuyệt vọng.

(April sigh, 4.2008)

Mình gõ cái này cách đây hai năm (bỏ nhuần). Sau hai năm, mình quyết định bỏ một dấu trong lời. Dấu hỏi cuối cùng. Mình sẽ không hỏi nữa, dù cho có thế nào. Mọi thứ cứ như nó là. Thứ hành trang mình cần nhất có đó. Để không sợ hãi.

Thơ cũ cho một password. Giờ đây, mình muốn đọc nó lên với ý nghĩ không hướng về ai cả -password mình còn giữ, hay password mới làm. Chợt nghĩ năm qua mình thở dài hơi nhiều. Tệ thật. Sẽ không thế nữa! :D

Mình nhớ April sigh khi sắp được về phố cổ trước tháng tư về. Mọi thứ ngoại cảnh mình muốn đều rất gần thế đấy!

Nhưng có ván cờ nào dẫn dụ mình chơi, bày, xóa miên man nữa không, từ trong tâm cảnh này? Mà thôi, mình bỏ luôn dấu hỏi này :))

Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Từ nguồn diệu pháp


Rating:★★★★
Category:Books
Genre: Religion & Spirituality
Author:Thích Nữ Trí Hải
Post đoạn này sau khi nghe vài bức xúc của chị em phụ nữ, vì cái ngày 8-3 :)

...Mọi người mọi loài đều được hiển lộ đúng chỗ của nó và đều quan trọng, đều cần thiết như nhau.

...Nhưng quan niệm bình đẳng của Phật giáo phải được đặt căn bản trên tài và đức thì sự bình đẳng ấy mới có ý nghĩa thực thụ chứ không phải chỉ có tính cách chính trị, mị dân. Chính người phụ nữ phải nỗ lực gột bỏ những thói xấu cố hữu và trau dồi những đức tính, khả năng của họ để tạo nên sự bình đẳng ấy chứ không phải ngồi một chỗ kêu gào người ta đem đến cho mình, vì khi ấy sự bình đẳng nếu có thì cũng chỉ trên lý thuyết.

Đức Phật dạy rằng chỉ có tự chúng ta làm cho chúng ta thanh cao hay hèn hạ, không ai khác có thể nâng cao hay hạ thấp phẩm giá của ta. Trong vấn đề phụ nữ cũng vậy, khi người đàn bà chấm dứt những tệ đoan thường thấy, khi họ không tự hạ giá bằng cách biến mình thành một thứ hoa chỉ để trang hoàng cho vui mắt, khi họ không quá chú trọng bề ngoài mà biết thực sự đề cao, theo đuổi những giá trị tinh thần tâm linh, biết sống vì chân lý, thì họ không có lý do gì để mặc cảm về thân phận mình, lại càng không có lý do gì để kiêu căng, mà chỉ sống như một con người, đơn thuần là một con người...

(Trích Nữ giới trong Đạo Phật - Từ nguồn diệu pháp)

“Không làm khổ mình, không chuyên tâm làm khổ mình, cũng không làm khổ người, không chuyên tâm làm khổ người”, sống như vậy nghe qua thật giản dị, nhưng sự thật thì vô cùng khó khăn. Sống giản dị quả là rất khó “Live and let live” (hãy sống, và để cho thiên hạ sống với) là một lý tưởng mà xưa nay chưa ai thực hiện trọn vẹn, ngoại trừ Phật và một số rất ít những bậc Thánh.

(Trích Bốn hạng người - Từ nguồn diệu pháp)

http://www.thuvienhoasen.org/tunguondieuphap-00.htm

P/S: Mình rất khoái quyển này của ni sư Trí Hải, bạn nào...phát tâm đọc sẽ tặng ngay :)

Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

dạo này buổi trưa

có những lúc buồn không ra nước mắt
buồn như chết giấc
buồn như đang chôn cất
tất cả niềm vui!

:D

Thứ Hai, 1 tháng 3, 2010

đã xa

Tháng ba nhớ một tình cờ
Sông mơ còn đó riêng bờ đã xa