Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

b/c you are sky

Đừng giấu em Nỗi buồn của anh
Ngày của anh
Từng ngày
bởi bầu không kia còn biết thầm thì
màu mây hôm nay 
tầng mây hôm qua
mỗi giờ mỗi khác...

Nói nhỏ em nghe
Ngày của anh - từng ngày
để bình yên em hái cho anh những niềm vui nhấp nháy mắt môi người
để bầu trời nhau
Đóa - sao - anh còn âm thầm hé mở 
 ...nụ cười em

Còn chữ của đó...

Rating:★★
Category:Other
Khóc chữ

Những khi trống trống không không, mình thương lôi chữ bạn bè ra đọc.

Nhiều khi chữ người ta gửi cho mình cả năm cả tháng, không đọc, phải đến một lúc nào đó nghĩ về người đó thật lâu, mới lại đem ra nhẩn nha từng đợt. Như một cách hiểu tình yêu. Mới yêu thì cuống cuồng vồi vội. Để lên men một thời gian mới biết độ ngọt nhạt của tình.

Cảm giác đọc chữ một mình rất thích. Ấy là lúc vừa nhìn từng mặt chữ vừa tưởng tượng mặt người. Có những chữ mình chép tay bằng mực tím cách đây một đỗi xa xưa. Giờ thi thoảng lúc nào muốn trở về, lại mở ra từng trang nhẩn nha từng câu chữ. Vẫn cứ mang mang hoài cái cảm giác khi yêu người ta trở nên ích kỷ, dù đã dặn lòng đó chỉ là Huế xưa áo trắng xưa...


Có chữ đọc lên nghe ngọt dẻo đến từng ngắt hơi. Hay thì hay. Nhưng tinh tướng quá. Hình dung thêm gương mặt người lúc viết như thế lại đâm ra hãi hãi. Sợ.

Có chữ thênh thênh cảm giác người viết vừa gõ phím vừa tung tẩy thả đôi cánh áo bay lên bay lên. Nụ cười lấp lóa ngấn thêm ít nước mắt cho long lanh. Thật quá mà ngại.

Có chữ gò hai bàn tay đến nổi từng thớ gân. Chữ kiếm hư vinh chữ mê phù phiếm. Chữ ganh mình đua bạn. Chữ này mặt không có gì vui. Lúc nào cũng cáu ba cáu bẳn. Nhưng ai hỏi đến là nhoẻn miệng cười.

Còn chữ của đó. Mình vừa đọc vừa muốn khóc. Chỉ muốn khóc thôi chứ không thích khóc chút nào. Khóc hoài mắt môi nào chịu thấu. Khóc hoài thành ra loài sến rện chưa nứt vỏ a???

Nhưng vừa đọc vừa nghẹn đến từng cơn dâng lên nơi ngực. Chữ tưng tẩy tùng tơng đòng đưa cò cưa. Mà đoạn nào cũng buồn thê thảm. Thà chi viết chữ kiếm tiền còn đỡ buồn hơn. Bằng không viết chữ tán gái cũng đỡ buồn hơn. Đằng này chữ viết cho riêng mình, mỗi mình mình đọc, mỗi mình mình hay. Thì vui chi đặng!!!

Cái chữ nó nặng tình. Chớ mình thì không. Mình không có tình với đó. (Bị chú: cái này mình đang tâm nói láo à nha, nhưng phải nói vậy đó). Mắc chi mình lưu tình.


Nhưng đêm thì ám vào giấc ngủ. Mình hôn những con chữ mà khóc ròng...

Đông Hà

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

Ghi chép nhỏ cho vùng ở mới


1. Hoa giấy đã nở nhiều hơn, thắm hồng. Mẹ kể mỗi khi đi chợ về, mẹ đi nép sát phía bên kia hẻm để có thể ngắm được hoa giấy nhà mình trên cao.

Cây sứ đỏ lại ít ra bông hơn, không hiểu vì đang cần nghỉ ngơi hay vì luyến nhớ cây Chanh đã mất. Anh hai đã băm nát gốc cây Chanh mọc kề bên để cây Sứ nhận được dinh dưỡng nhiều hơn. Nhưng làm sao ta biết cây Sứ muốn gì hen. Ai mà dám chắc giữa hai cái cây đã không có một tình bạn. :)

Ở đây không còn lá bàng. Nhưng cây bò cạp vàng nhà đối diện đã thả những chùm hoa. Khoảng trời bé trên góc sân ấy rồi sẽ nhuộm vàng, và những cánh vàng mỏng mảnh sẽ bay trong gió cùng những li ti tím Khế. Nghĩ mà đã thương.

2. Ô cửa sổ bé hơn nhiều ô cửa chung cư, nhưng vẫn đủ để biết mặt trời đang lên hay trăng non đã mọc. Chim vẫn hát vang lừng mỗi sáng. Bầy chim đông hơn vùng ở cũ (*). Và giọng cũng khác hơn, hay tai mình đã khác? Vắng bặt tiếng cụng ly và tiếng “dô”, “dô” lẫn những trò chuyện không ngớt của đám đàn ông nơi quán nhậu của vùng cũ, khiến chị em mình từng thắc mắc: Ai bảo đàn bà mới nhiều chuyện? Nơi có vẻ còn xa lạ này, buổi mai, buổi trưa, buổi chiều, và đặc biêt buổi đêm thật sự là yên tĩnh. Nhưng tiếng chó sủa nghe được nhiều hơn. Để nhắc đời sống thật gần gũi đấy, trong thinh lặng còn bao xao động mình không nghe thấy được.

3. Ông Phật ở ngay phòng bên cạnh. Qua thăm không nhiều, chỉ chào Ông mỗi sáng đi làm, những khi quét dọn, nhưng vẫn thấy như có được “ngôi chùa” ngay nhà mình vậy. Để chỉ cần bước vào căn phòng ấy, lòng có khởi lên tạp niệm nào, đủ tự hổ thẹn. Nhiều khi không phải lúc, thật thèm thỉnh một tiếng chuông...

4. Gió rất nhiều trên sân thượng, khiến không khỏi cảm ơn bầu trời không bao giờ mất đó, và thèm nghe tiếng cười, tiếng hát bạn bè. Chỉ thương ba mẹ không còn trẻ, để sân thượng không phải là nơi khó tới lui.

5. Vách tường mới chưa có nét bút chì nào của mình, như những dấu tích mình để lại nơi kia mỗi khi ôm sách và bút chì ngủ gục bên tường. Và chắc chắn, sẽ không có cái tên yêu dấu nào được viết trên tường nữa, để tin mình đã đủ lớn khi những tình yêu đã phai. Bởi lòng lúc này, thật sự không mong có một tình yêu dành riêng một người...

(*) Chữ này mình gặp trong Thư tình gửi một người, Trịnh Công Sơn viết: Con gái vẫn thường là một loài chim di dễ quên vùng ở cũ :)

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

Mùa qua

Rating:★★★★
Category:Other
Giữa thinh vắng nghe chuông chùa hoang hoải
giấc đời qua trong ý đạo lưng chừng
bờ giậu cũ cỏ lên màu ái ngại
ai có về cho tóc xõa ngang lưng

***

Mưa cũng nghịch để mùa theo cút bắt
giọt nào rơi vén khẽ chút heo may
cành mận cũ ủ hương vào bánh mật
hẹn đàn ong trong khứu giác qua ngày

***

Kìa đêm đã ngậm trong từng mái đổ
màu rêu nghiêng theo tiếng nhạc côn trùng
khe khẽ chứ, lá vàng đang bước bộ
gửi câu chào vào vô tận không trung

***

Người chớ bảo gió mùa đang chuyển hướng
rằng nhân gian khan hiếm nét yên hùng
vì sau trước vẫn đủ đầy vô lượng
ngoảnh lại mình, ai có biết ai không?

***

Rồi tơ tóc cũng về trong nếp nghĩ
bận lòng chi suy thịnh bốn phương trời
mưa thắm lại những mầm xanh dung dị
dấu chân nào trên đất thản nhiên chơi...

29-3-2011

Lam Điền

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

1.4.11

"Tóc đã lên đều như đồng cỏ
Thảo nguyên anh chờ tay em làm vó ngựa tung trời"