Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Hôm nay Z có đi làm không?

Z tạm coi là tên của em trai anh.

Thi thoảng anh gọi cho tôi, và lúc nào cũng hỏi câu ấy: Hôm nay Z có đi làm không?

Tôi không biết nếu trả lời hay không, thì cảm giác của anh thế nào, có làm anh thấy gần hơn hay xa hơn cậu em của mình - cậu em anh vẫn mong gặp...?. Nếu biết là giờ này Z đang ở XY như tôi vừa nói, anh sẽ có cảm giác mình đã "biết" nhiều hơn một chút về đứa em của mình?

Tôi bắt đầu thấy lo... Bởi sự sốt ruột của anh. Có vẻ như sự xuất hiện của tôi ở nhà anh hồi tháng tám đã cho anh một tia hi vọng là sợi dây gắn kết với ruột thịt của anh chưa đứt hẳn. Rằng anh còn có những người cùng máu mủ quan tâm...

Tôi phát hiện ra tia hy vọng đó khi một ngày cuối tuần, anh gọi và nói: Z biết gì chưa em? Hai tháng rồi anh chờ mãi... Anh có nên gọi cho Z một lần nữa không? Nói dại lỡ mai có chuyện gì, anh chết đi, anh không ân hận là đã không tìm em mình...Anh có cầu cạnh gì đâu mà phải tránh anh? Đứa này trúng gió thì còn đứa kia một bên... Gặp mặt một lần, thích thì giữ liên hệ, không thì thôi. 

Anh bảo là anh ít chữ, không dám nhắn tin, nhưng anh nói khá rành mạch những chuyện như vậy. Và dù tôi can ngăn, nói anh hãy cho Z thêm thời gian, anh vẫn gọi, để đáp lại anh là những hồi chuông....Z đã coi danh dự của mình lớn hơn thằng anh này. Anh có nói nặng cho Z không?  Tôi không biết. Nhưng có một câu của anh làm tôi rất buồn: Anh đã buồn hơn 30 năm nay, giờ buồn thêm nữa, bi kịch thêm nữa thì cũng sẽ quen...

Tôi phải làm gì để chuộc cái lỗi vô tình gửi tia hy vọng cho anh?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét