Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Từ bỏ...

1. Có lẽ cũng hơn nửa năm rồi, tôi đã quen với một đời sống không còn nhiều ríu rít. Không có nhu cầu PHẢI nói với ai đó tôi đang đọc cuốn sách gì, đang xem phim gì, vừa gặp gỡ những ai...Hay đoạn nhạc nào đã làm tôi mềm môi cả tối...

Hóa ra, từ bỏ một thói quen - hay một tình cảm kết dính từ thói quen - cũng không khó lắm...

Tôi không biết một người con trai cảm thấy thế nào khi một ai đó từng "líu lo bên đời" rồi một ngày ngưng bặt....Còn tôi, có bản lĩnh hay không (?), khi thôi ríu rít để không bận lòng người khác, lòng tôi vẫn khe khẽ hát với riêng mình, những đoạn ngày thấy rõ tình yêu bình lặng đang dâng lên nhè nhẹ, trong lòng. Một lòng không oán ghét.

Tôi nghĩ bình yên giản dị thế thôi, là lòng không oán ghét một ai.

2. Rạng sáng nay, tôi có môt giấc mơ hơi kỳ lạ. Tôi thấy một-người-không- phải-mình -yêu - cũng- không-yêu-mình  hôn lên nơi nước mắt mình rơi...Tỉnh giấc, tôi muốn mình "khóc thật", và cứ nằm đó để nước mắt chảy. Lòng vừa buồn rượi vừa nhẹ nhõm... Trong tàng thức, tôi đã cần một nụ hôn như thế sao? Tôi có từ bỏ được chăng, những đam mê cố hữu của con người?

3. Gạch đầu dòng này để nhắc, tôi sẽ viết một bài thơ về bàn tay để ngỏ - nơi ta giữ người ta yêu. Bàn tay không cầm nắm, bàn tay mở ra về hướng bầu trời....

(cont)

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Bữa cơm hạnh phúc

Gần đây phát hiện ra mình hạnh phúc khi ăn cơm một mình, trong những buổi trưa từ chỗ làm chạy ra quán chay. Có lẽ vì một mình giúp mình "giữ chánh niệm" tốt hơn. Cũng có lẽ vì quán nớ đã là một chốn quen thuộc với mình .Ở đó có những nụ cười mình đã rất quen, có chị đứng quán người miền Tây luôn trò chuyện thân mật như người chị hai....Hôm nay, chị bảo với mình, "ở đây chị cười nhiều vậy chứ tháng bảy này, tối về chị nhớ mẹ, chị buồn lắm". Cách đây hai tháng là ngày giỗ đầu tiên của mẹ chị...

Chị tên là Thủy, làm ở quán 27, Phan Xích Long. Mình ghi lại đây, vì biết đâu trí nhớ suy tàn khiến sau này mình quên mất tên chị - tên một người đã nấu những bữa cơm trưa ngọt lành, tên một người có nụ cười khai mở nụ cười người khác...

Hôm nay mình tặng chị vài đĩa nhạc Phật giáo để mở ở quán, từ nguồn đĩa của chị Diệp. Chỉ có vậy mà mình thêm vui. Nên nghĩ đến những gì chị Diệp (nay đã là Thích Nữ Đức Tâm) làm, mình cảm phục quá. Hôm nay đến thăm chị ở Quan Âm Tu viện. Chị thật đẹp với chiếc đầu không có tóc. Ngồi với chị một chút, mà năng lượng an lạc từ chị đã lan sang mình...

A Di Đà Phật! Thiện tri thức đâu có thiếu nếu mình muốn gặp...

Nguyện cho nụ cười chị Thủy luôn nở trên môi, nguyên cho chị Diệp gặp nhiều thuận duyên trên đường tu tập, và những hạnh nguyện của chị đều thành tựu.

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Một người con

Lần đầu tiên tôi gặp một người mà tôi biết trước anh từng là cô nhi. Cô nhi mà không hẳn cô nhi. Vì anh vẫn có cha, có mẹ. Có điều, cha và mẹ đã thuộc về hai gia đình khác.

Tôi tìm gặp anh như tìm gặp một người còn lại của một gia đình tôi yêu quý. Anh có lẽ không hiểu điều gì khiến tôi tìm đến, ngoài một lý do là tôi “tìm hiểu” về gia cảnh của anh. Để giúp thêm ít chi phí học hành cho con gái anh và nói rằng đó là của một quỹ hỗ trợ học bổng cho học sinh nghèo, trước hết, tôi cũng cần phải gặp anh.

Chúng tôi cũng chẳng có gì nhiều để nói ngoài câu chuyện quanh mẹ anh, vậy mà không hiểu điều gì đã khiến anh chia sẻ với tôi rất nhiều.

Anh cho tôi xem những hình ảnh hôm đám tang mẹ. Người đàn ông mặc áo khoác xanh, đứng bên lòng đất sắp đón mẹ về. Mái tóc đen không một vành khăn tang. Mái tóc đen che đôi mắt rướm lệ. Hình ảnh ấy làm tôi muốn khóc. Dù anh có là ai, dù anh không có liên hệ gì với người tôi yêu quý đi nữa, tôi vẫn thấy thương. Cảm giác tủi buồn của một người con không được danh chính ngôn thuận để tang mẹ, tôi nghĩ là đau đớn lắm, làm sao ai chia sẻ được...

Anh cũng chỉ cho tôi xem một tấm ảnh chụp hai người em cùng mẹ của mình. Giữ ảnh, như để nhớ đó là gương mặt hai đứa em, hai khúc ruột khác của mẹ. Anh bảo đã thử điện thoại để có thể thì anh em gặp nhau, nhưng người lớn đã không cho em anh biết là có anh trên đời, nên thôi, “mình vô tội, nó cũng vô tội, giờ mình đâm ra có tội, nếu đâm ngang vào đời nó”. “Biết không gặp nhau thì nặng lòng, nhưng nặng cũng đành chịu” ...

Mở một ngăn tủ đựng những giấy tờ quý giá của gia đình, những học bạ và bằng khen suốt 9 năm học của con, anh “khoe” những hình ảnh chân dung của mẹ. Đó là những tấm ảnh mà anh tìm được từ một trang web. Ảnh được rửa ra, ép plastic, nhưng chất lượng vẫn quá nhòe để anh có thể dùng làm chân dung thờ phụng. Anh kể hồi nhỏ “con bé” cứ hỏi hoài là ảnh của ai mà ba cất kỹ thế, anh không biết trả lời sao....

Nhìn ảnh chân dung mẹ anh trên desktop của chiếc máy tính cũ kỹ nơi căn gác, tôi hỏi anh cài đấy à, anh bảo anh đâu biết làm, “con bé” nó làm.... Tôi thoáng ngạc nhiên. Đó là người bà cô bé chỉ gặp được một lần năm 2 tuổi. Có phải vì cô bé thương ba? Tấm ảnh cài làm màn hình máy tính chỉ  bé như hộp quẹt, nhưng tôi biết mỗi lần anh hay cô bé bật máy lên, thì hình ảnh người bà, người mẹ ấy lại trở về. Mẹ chưa đặt chân đến ngôi nhà ấy, nhưng hình ảnh của bà vẫn hiển hiện ở những ngóc ngách người ta cần gọi tên “kỷ niệm”...

Anh kể về những lần lén lút gặp mẹ, kể mẹ đã từng khóc mà nói “con đừng hận mẹ” từ lúc anh còn chưa hiểu gì nhiều, kể về một cái năm anh đau đáu tìm mẹ khắp SG khi nghe tin mẹ bệnh nặng...

Anh, giờ ngồi một góc nhà với chiếc máy may, đưa đón con đi học, đưa đón vợ đi chợ, và vẫn mở web hay TV để xem, nghe những chương trình có sự xuất hiện của người thân của mẹ...

Anh có giận mẹ không? Anh thương mẹ nhiều không? Tôi vẫn chưa thể nào hiểu được...Anh làm tôi nghĩ đến những người con cùng cảnh ngộ. Cuộc đời nư vậy, có phải là buồn quá không? Có thể nào không tủi hờn không? Có thể nào thanh thản hơn không?

Có thanh thản hơn được không, thì giờ tôi cũng chỉ mong, những khúc ruột của mẹ biết tìm nhau...

Thương tưởng miền Tây

Trăng tàn gió tạt sao thưa
Tôi nằm nghe sóng lắc lư mạn thuyền

...
Hò ơi, ghe lui khỏi bến còn dầm

Người thương vắng bặt chỗ nằm còn đây

http://www.mediafire.com/play/ai47h1mjydb837v/Con+trai+nguoi+ban+chieu.mp3

Hôm nay Xàm huynh gửi cho link này. Nghe cả một buổi, càng nghe càng thấy hay, càng thương (hồn) người miền Tây quá đỗi...;))

Và nổi cơn thèm đi miền Tây. Một chuyến nào, được nằm ngủ trưa trên một con đò ở một mé sông...?

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Cafe

Đó lá "thứ" duy nhất tôi nghĩ đến nhiều nhất trong những buổi chiều của tháng ngày này.

Như chiều nay, tôi cứ nghĩ mãi trong đầu "mình phải có thêm một ly cafe", "mình sẽ đi lấy cafe"...Lưỡi tôi nhớ cafe, não tôi cũng nhớ, và lòng tôi cần nó như cần một sự đồng hành đầy ủi an, khích lệ...

Những buổi tối của tháng ngày này, tôi lại chỉ mong xong sớm mọi sinh hoạt thường nhật để xem phim. Dường như nếu không xem phim, tôi không còn một thế giới nào để "trốn" vào mà không cần phải bỏ công lĩnh hội...Và rồi, những bộ phim cũng chỉ để làm tôi cảm thấy cuộc sống là những dòng chảy mụ mị, những đam mê đầy quyến rũ mà cũng vô nghĩa biết nhường nào...

Dấu hiệu của cô độc đấy chăng?

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Vài đầu dòng cho hôm nay

- Cafe cóc ở trước cổng NXB Trẻ mà vô tình gặp được nhà văn "trẻ" Nguyễn Trí và bà xã của chú. Hai vợ chồng chạy hai tiếng xe máy từ Đồng Nai lên Sài Gòn để mua thêm 6 (nếu mình nhớ không lầm) tập Bãi vàng, đá quý và trầm hương tặng bạn bè. Thật là "duyên", vì đọc chú lâu nay, nghĩ còn làm PV đã đi Đồng Nai phỏng vấn chú, và vì vẫn cùng chị Việt Linh, chị So nhắc về chú, rồi nay mới gặp, lại rất tình cơ. Hôm nay đã "đặt hàng" cho chú viết về bà xã, vì nhìn cô thấy cảm mến quá, có nét gì đó rất đằm thắm và nhân hậu... Câu chuyện giữa hai chú cháu dường như không muốn dứt, cho đến khi nắng trưa soi vào góc ngồi....

- Nhờ anh 5 Xu mà có được quyển Hoàng tử bé bản dịch mới với lời đề tặng của dịch giả Trác Phong, nhưng đến tận hôm nay mới biết Trác Phong là ai (!).

- Trưa nay giai điệu của Something's gotten hold of my heart ở đâu vọng lại trong đầu. Và hình như phải 5 năm rồi mới nghe lại bài này, sau một hồi luýnh quýnh search. Rưng rưng...

http://www.youtube.com/watch?v=OmM5eIY9-rw.

- Có nhiều chuyện nữa muốn ghi lại mà ngồi lại để viết thì lại cơm nước trễ, rồi lại "tham đêm mà phụ sớm" (từ của  anh S), thôi cứ bỏ bê cái chốn hoang vu đang vỗ về chút "mình" này vậy.

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Chút màu tri kỷ



Lang thang trên máy, gặp ảnh này, không khỏi bật cười (lần nữa).

Ảnh này bạn gửi trong một email từ H.P, đầu tháng 7 năm ngoái, với tiêu đề là "Chân dung anh": 

Mấy chữ "ba trợn" vừa xem lại, giữa một loạt hình: Và đây là hình anh. Tuyệt lắm!

Vậy là một năm rồi đó. Mong anh lúc nào cũng vui như thế, có thể tếu táo như thế, dù gương mặt anh giờ đây không "tròn um" như vầy nữa, và anh cũng ít cười hơn....

P/S: Đã viết dài hơn, đã post dài hơn, nhưng rồi chỉ giữ nhiêu đây, sợ "đương sự" đọc thì khóc thét vì cảm động :))

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Đổi địa chỉ

Địa chỉ blog này mình không cho ai ngoài bạn Xixi - người đã đề nghị mình viết trở lại. Nhưng mình vẫn thấy có những lượt đọc từ xa. Nay mình muốn đổi địa chỉ, nên thông báo trước với bạn đọc nào đó thầm lặng của mình: Địa chỉ của trang này những ngày tới sẽ là http://paramitalt.blogspot.com.

Cảm ơn ai đó chịu khó đọc những ba lăng nhăng của mình :)