Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Câu đối của Ôn

Đón tết thương dân nhà nhà góp sức xây dựng giàu mạnh quê hương
Mừng xuân nhớ Phật người người chung lòng gìn giữ toàn vẹn non sông.


Đọc thấy ở Phật Ân tự, 26 Tết, khi hai chị em chạy xe máy xuống Long Thành thăm Ôn.

Cảm động vì "nghĩa quê hương" của Ôn, lúc nào cũng vậy, như một ngọn lửa luôn cháy trong những gì ôn nghĩ, ôn viết, ôn làm... Đạo pháp và dân tộc. Đáu đáu yêu thương.

Buổi chiều có một mặt trời đỏ. Buổi chiều lá vàng rụng khắp lối đi quanh chùa. Buổi chiều ăn với Ôn một chén chè, một miếng xôi...Nghĩ sẽ còn nhớ mãi...

Mong Ôn khỏe mạnh, khinh an.

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Ánh sáng của niềm vui sống

Nắng đẹp lạ kỳ, trên đường tôi đi sáng nay. Tôi chạy xe mà như thấy mình đang tắm trong Suối Nắng. Tưởng như Nắng đang làm sống lại hết những tế bào bạc nhược sắp rã tan trên da người. Tưởng như không có gì có thể chết đi trong ánh nắng diệu kỳ ấy - ánh nắng mang ánh sáng của niềm hân hoan vui sống.

Nắng đẹp lạ kỳ, trong bầu không se lạnh sáng nay. Hơi ấm đất trời phả trên lưng, phải chăng có hơi ấm của mọi trái tim nồng quyện ở đó?

Đi dưới nắng trời, bất giác muốn xòe tay, và muốn cảm ơn - thật lòng, hơi thở những ai an tịnh,  hơi thở ai mang hình dáng nụ cười... Hơi thở này của chúng ta, với lá cây xanh mát, với suối nắng rưng vàng, với bầu dưỡng khí kia, chẳng phải là tương tức từng sát na đó sao.

Vậy cho nên: Thở vào, thở ra trong niềm trân quý những ngày ta - đang - sống nhé, mình ơi!

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

Lặng

Lặng

Lặng nghe
Gió chơi
Bài ca bất tận
Của tự do
Trên cây đàn
- Tôi


"Thư từ" của anh Rơm, mạn phép lưu ở đây. Có 14 chữ thôi, mà đọc xong thật bình yên, bình yên, bình yên....:)

Và bài ni cũng cùng tác giả. Đọc để...thênh thang. Anh ý làm mình nhớ ý thơ về một bàn tay để ngỏ mình chưa viết được:

Xòe

Xòe tay ra cho nắng rắc vàng
Xòe tay ra để gió mơn man
Xòe tay ra tan đi vướng bận
Xòe tay ra lòng trải mênh mang
Xòe tay ra cuộc sống thênh thang
Ai nắm giữ dòng đời không cũ
Và cười vang xe cát dã tràng

Sông dài cá lội biệt tăm

Sông dài cá lội biệt tăm...

Hôm giữa tuần xem Sông dài của sân khấu Hoàng Thái Thanh (http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/590738/ngam-ngui-voi-song-dai-cua-nam-1959.html), khi Niễng của Quý Bình vừa hò câu đó thì mình rơi nước mắt. Nghẹn ngào. Rồi nước mắt cứ không ngừng chảy...

Sao mà dễ mủi lòng thế không biết, với "biệt tăm", "biệt tích", "biệt mù".... Cứ như từ muôn vạn kiếp, đã có bao người, bao thương nhớ  "biệt tăm" trong đời mình...

Mà có gì đâu chứ, một cuộc đùa biết dừng lại, cũng là một "biệt tăm" để mình đau nhói sao?

Thiên Thiên

Đó là hai âm từ mà đạo diễn Việt Linh hy vọng rồi sẽ có người nhớ đến, mỗi khi họ cần được lắng nghe, cần một niềm tin để tựa vào...

http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/Van-hoa-nghe-thuat/590468/viet-linh-va-cuoc-loi-nguoc-dong.html

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

Long lost words whisper slowly to me

Đêm hòa nhạc jazz của Nguyên Lê, Thanh Hải và Phù Sa band tối qua ở nhạc viện có lẽ là đêm nhạc hay nhất nhì mình nghe được trong năm.  Thích hơn hẳn các đêm nhạc giao hưởng, các đêm hòa nhạc jazz của Eric Legnini, Unit Asia, The Five Play...Âm nhạc dân gian "thoát thai" tuyệt vời từ nhạc cụ Tây phương. Và phong thái nghệ sĩ của cả band khiến mình chỉ muốn nhún nhảy theo. Tất cả hoàn toàn chìm đắm vào âm nhạc. Âm nhạc tuyệt vời thế nào? Đó là khi đứng dậy rời khán phòng, khán giả bất kể lạ quen bỗng quay tìm nhau để nở nụ cười...

Giờ thì đang làm việc mà mình "ngắt ngang" để gõ những dòng này, và để những bài rock của Evanescence lấp đầy  "trưa vắng". Những lúc (phải) nghe nhạc của nhóm này, khó chối bỏ là ....trái tim mình đang bất ổn.

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Hương bối



Bác Võ Hồng ơi, cái mùi giấy này làm con nao nao...

Lá Bối làm sách thật dễ thương. Màu giấy hồng rất đẹp, font chữ nhìn "chân", thật hợp với văn của bác.

Như bác từng mong, con vẫn chờ những cuốn này được in lại, mỏng mảnh mà đậm hương như thế này...

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Chuồn chuồn đưa thư

Lâu lắm không dùng sổ tay. Bởi ghi chép cho nhiều rồi cũng rất ít khi đọc lại.

Sổ này mua để tặng Mít trước khi Mít lên đường, rồi thấy Mít đã có sổ khác nên thôi.

Và giờ dùng thay Mít đây ;))

 

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Trì hoãn là bất hạnh

Hôm qua trong cuộc trò chuyện hơn một giờ với thầy M.Tr. ở Đà Lạt, khi biết về tình hình dãi đãi của tôi, thầy có nói một câu mà tôi nghĩ mình sẽ ghi nhớ mãi từ đây: Trì hoãn là bất lực, bất tài, bất hạnh.

Thầy trò chỉ mới biết nhau và mới nói chuyện lần thứ hai qua điện thoại, không hiểu cơ duyên gì đã khiến thầy dành thời gian cho tôi một "pháp đàm" đầu năm đáng ghi nhớ và thúc đẩy tôi phải "ngồi xuống" như vậy. Tôi đã có một lời hứa với mình cho năm mới...

2014 ơi, "Cho tôi ôm cái niệm này"...

Cảm ơn thầy, cảm ơn anh T. Có lẽ anh đã không biết, anh là một người bạn mà mỗi khi nghĩ tới, em lại nhắc mình chú tâm vào hơi thở, tịnh hóa hơi thở của mình...Em đang rất cần những người bạn như vậy.