Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

Và cười đi em ơi


Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Ðôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
Ðể anh giận sao chả là nước biển!...

Tại sao Nga ơi, tại sao...
Ðôi mắt em nghẹn như sát từng lần vỏ hến
Hơi thở trùng như sợi chỉ không căng
Bước chân không đều như chiếc thưóc kẻ ai làm cong
Ai dám để ở ngoài mưa, ngoài nắng!

Nói cho anh đi, Nga ơi...
(em làm ơn chóng chóng)
Lại bên anh đi - bằng một lối rõ thật gần
Bằng một lối gần hơn con đường cong
Bằng một lối gần hơn con đường thẳng
Bằng đôi má hồng non, bằng mắt nhìn trinh trắng
Bằng những lời yêu mến tan trên đôi môi...

Và cười đi em ơi,
Cười như sáng hôm qua,
Như sáng hôm kia...
Cười đi em,
Cười như những chiều đi học về
Em đố anh Paris có bao nhiêu đèn xanh đèn đỏ
Và anh đố em: Em có nhớ
Mỗi ngày bao nhiêu lần anh hôn em?...

Cười đi em,
Cười rõ thật nhiều đi em...
Rồi đố anh
Cho anh không kịp đếm
Cho anh tan trong niềm vui
Cho bao nhiêu ngọn đèn xanh, đèn đỏ thi nhau cười
Vì hai bàn tay chúng mình sát lại
(tay anh và tay em)
Nhớ hai giãy phố chạm vào nhau
Hai giãy phố chúng mình vẫn đi về
Em nhớ không?...

Em nhớ không, đã có một lần anh van em
Ðã có một lần lâu hơn cả ngày xưa
Em sợ thời gian buồn như mọt nhấm từng câu thơ
Em sợ thời gian ác như lửa thiêu từng thanh củi
Mắt e ngại như từng con chỉ rối
Em sợ những ngày trời nắng như hôm nay
Em sợ những đường tàu vướng víu như chỉ tay
Không dám chọn lấy một ga hò hẹn


Em nhớ không, anh đã van em
(và anh còn van em như ngày xưa...)
Em đừng buồn như những chiếc lá tre khô
Em đừng buồn như những nóc nhà thờ không có tuổi
Anh van em đừng nhìn anh và đừng cười gượng gạo
Em đừng cười như ngọn bấc gần hao
Những nụ cười vướng trên đôi gò má xanh xao
Những nụ cười vướng trên mắt nhìn trắng đục
Ðừng để anh nhìn em rồi nghẹn ngào chớp mắt
Như hai vì sao le lói trong đêm sương mù
Ðừng để thời gian dầy như trăm vạn lớp chấn song thưa
Về xen giữa hai bàn tay sầu tủi!...


Em nhớ không, anh đã van em đừng buồn
Anh đã van em đừng để những nụ cười chắp nối
Mắt anh sẽ mờ vì những vết kim khâu
Và anh buồn, rồi lấy ai mà dỗ nhau
Lấy ai mà dỗ hai con chó ốm!...

Em nhớ không cả một hôm trời mưa
Một hôm trời mưa tấm tức
Một hôm trời mưa không ướt cánh chuồn chuồn
Những hạt mưa không đan thành mắt áo len
Những hạt mưa không làm phai màu nước mắt
Em đã khóc, anh đã khóc và chúng mình đã khóc
Bước chân lê trên những hè phố không quen
Chúng mình đã khóc vì không được gần nhau như hai con chim
Chúng mình đã khóc vì không có tiền làm lễ cưới, lễ xin


Và em nhớ không, chúng mình đã hỏi nhau:
Tại sao phải làm lễ tơ hồng
Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân
Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh
Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em
Người ta làm thế nào cắt được
Bốn bàn tay chim khuyên!...
 

Người ta làm thế nào cấm được chúng mình yêu nhau
Nếu anh không có tiền mua nhẫn đeo tay
Anh sẽ hôn đền em
Và anh bảo em soi gương
Nhìn vết môi anh trên má
Môi anh tròn lắm cơ
Tròn hơn cả chữ O
Tròn hơn cả chiếc nhẫn
Tròn hơn cả hai chiếc nhẫn đeo tay!...


Chúng mình lấy nhau
Cần gì phải ai hỏi...
Cả anh cũng không cần phải hỏi anh
"Có bằng lòng lấy em?..."
Vì anh đã trả lời anh
Cũng như em trả lời em
Và cũng nghẹn ngào nước mắt!...


Và em sẽ cười phải không em
Em sẽ không buồn như một con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Ðôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
Ðể anh giận sao chả là nước biển!...


Em sẽ cười phải không em
Vì không ai cấm được chúng mình yêu nhau!...
Không ai cấm được anh làm những câu thơ anh thích
Không ai cấm được anh làm cả bài thơ
Với một chữ N
Với một chữ G
Và với một chữ A
Người ta có thể đọc một câu, hai câu, hay cả ba
Người ta có thể không thích
(thì người ta không thích một mình)
Nhưng người ta không cấm được anh yêu bài thơ của anh


(Nga, Nguyên Sa)


http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=8290


P/S: Sao mà nhiều hình ảnh đẹp thế, người thơ ơi! Yêu nặng từng lời nói!

Cái đẹp và nỗi trong lành ngày xưa ấy, khó mà tìm thấy lại trong thơ nay...

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2009

Những Blog đọc mà thán phục!

Rating:★★★
Category:Other
Thế giới blog khiến người ta choáng váng vì sốc, vì scandal, nhưng có một loại choáng váng khác, ấy là trước tầm hiểu biết của những nhân vật mà không có blog chắc chẳng ai biết ngoài một thiểu số thân hữu. Chắc chắn rằng có vô số hot blog mà tôi chưa từng đọc, nhưng những blog tôi ấn tượng vẫn là sự miệt mài đến thán phục của các chủ nhân trong khát vọng hiểu đến cùng và tinh thần chia sẻ kiến thức, dù nhiều khi họ viết chỉ cho riêng họ.

Blog mọt triết - Rem hay Cà Rem: Thật bất ngờ khi được biết đây là một chàng trai 28 tuổi, kỹ sư cơ khí điện tử. Ấy vậy mà căn cứ vào các bài điểm sách cũng như bình luận về chữ nghĩa, người ta phải tự hỏi bằng cách nào anh ta thu nạp được nhiều thế? Nói là khoe kiến thức, nhưng có gì để khoe cũng đã là vấn đề! Từ những sách triết học đầu bảng của Bertrand Russell đến chú giải Phật học, radar của Rem nhắc người ta nhớ đến những trí thức ở đời có hai bồ chữ thì gã đã gánh một nửa. Có điều, gã chỉ viết trên blog để hả nỗi vui đọc sách và chia sẻ với... 25 người bạn kết nối.

Blog chữ - Khuê Việt: Một nhân vật từng khiến mọi người hoảng hốt vì khả năng dụng điển theo lối giễu nhại và ẩn ý cao siêu. Từng viết truyện ngắn, nhưng lại là dân học kỹ thuật, blog của Khuê Việt viết không nhiều và đều, nhưng là những lớp lang dưới góc nhìn ký hiệu học của câu chữ. Tôi đã rất muốn giới thiệu một câu của Khuê Việt lên đây nhưng cái khó là các câu đầy tính trật tự không tài nào chặt đứt được.

Anh có tài dẫn chuyện từ điếu văn Derrida đến băm chặt một câu tựa truyện Đêm ngủ ở tỉnh là khuôn sáo ra sao, là chi phối tưởng tượng thế nào... vắt qua chuyện tự trào mình lẩm cẩm chữ nghĩa. Ý thức của một người trong vòng vây của những khuôn mẫu xã hội, của mớ kiến thức áp đặt trường sở luôn cựa quậy mạnh mẽ. Một phong cách chữ rất đáng yêu, có gì đó như nhà văn Đỗ Kh., nhưng có lẽ u uẩn hơn.

Blog ca nhạc - TMH: Một tâm hồn lãng mạn yêu âm nhạc Việt Nam không có ranh giới. Hễ ai cần tìm bài hát nào, chỉ cần bảo “vào blog TMH” là có. Không có nghĩa là TMH biết hết các ca khúc Việt Nam, mà có lẽ là cách phân loại của anh chàng này rất có gu: mỗi entry là một tuyển chọn đi theo chủ đề, từ những bài hát kháng chiến sôi nổi một thời, cho đến những bài hát lãng mạn đắm đuối. Quan trọng nhất là người ta vào đây có thể được nghe những bài hát thành công nhất với các phiên bản khác nhau, và đặc biệt là chủ nhân blog rất ý thức về sản phẩm nguyên thủy với niềm hãnh diện không che giấu vì “của độc”. Tuy đa phần giới hạn trong số những bài hát đã lâu, nhưng ta như gặp lại những niềm hưng phấn mà chỉ những tác phẩm âm nhạc hay đem lại được.

Blog văn học cô đơn - Hải Ngọc: Xuất thân là một giảng viên đại học, nhưng qua những gì viết trên blog, Hải Ngọc không bao giờ bằng lòng với những khái niệm trường ốc. Cần mẫn đến khổ sở trong tìm tòi những dòng văn học ngoại biên, cũng như các khía cạnh sáng tạo trong văn học phương Tây và Việt Nam, là cảm nhận của tôi. Mặc dù tính khắc khổ “sư phạm” làm cho entry của Hải Ngọc không dễ đọc với người ưa giải trí, nhưng việc tác giả này mày mò các thi pháp văn bản học và diễn đạt bằng cách sáng sủa nhất, theo tôi là “mở mắt” cho rất nhiều người quan tâm. Điều trở đi trở lại trong blog này là tinh thần làm sao để mình không định kiến, điều ngỡ như là hiếm hoi trong thế giới blog.

NGUYỄN TRƯƠNG QUÝ

P/S: Anh Trương Quý viết đúng ghê, với hai "trường hợp" trên, hai blog dưới mình chưa đọc (!).

Đọc Khuê Việt - cho dù thảng hoặc (mới) âm u như cành cây mùa thu đâm xuyên cổ, lúc nào mình cũng tủm tỉm cười, nhứt là với các comment bên dưới entry (chữ không - sáng - tác)

"Anh thợ giày" chắc sắp lấy vợ, lâu quá không "nói chuyện ký hiệu" cho giang hồ nghe chơi! ;)

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Có những điều ta không dự liệu

Nhớ em! Nhớ em! Nhớ em!....

Vô tình search một file khác trong máy mà mình nhìn thấy lại những lời cuối của A., những "nói cười như chuyện một đêm mơ" giữa hai đứa cùng lạc loài ở chốn này, nhưng đã không rủ nhau cùng đi...

Cái hồ nước anh đổ vào em chưa bao giờ cạn, nhưng em không thả con thuyền hay ném một hòn đá nào vào lòng hồ nữa. Chỉ còn vài chiếc lá mùa thu rơi rụng. Em để nó bình lặng, như niềm mong mỏi sự bình yên nơi anh.

Bình yên không đấy? Chỉ cần thế thôi, em sẵn sàng biến mất trong mọi hoài niệm...

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

buồn suông

Bởi vì em chẳng yêu ta
Buồn trăm năm cũng chỉ là buồn suông
 (A.)

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2009

Nghìn trùng như vết sương

Ta đã ở đâu, những ngày tình yêu câm nín
Ta khóc hay cười, những hân hoan bên bờ vực
Ta bước qua hay dừng lại, một khe cửa mở ngập ngừng...

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2009

Tưới & hong...

Sớm nhìn nước lăn trên lá
Đủ một ngày xanh

Tối ngăn nước nhòe môi má
Đủ một khuya lành

Xanh đi em!

P/S: Cảm ơn papa... vắng nhà để con được tưới cây ;))

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2009

Vẫn...

Vẫn yêu người rất nhẹ
mỗi đêm nhìn bầu trời

Vẫn còn lại nụ cười
như đóa sao đậu lại
chưa bay...