Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010

Không tuyệt vọng


Em muốn lên đồi buổi sớm mai
nghe nỗi nhớ lăn dài như viên sỏi
bặt tăm từ phía khởi đầu.

Em muốn về trên đồng cỏ
giữa gió trưa thả một con diều
ngỏ một bàn tay không níu, không buông.

Em muốn lang thang buổi chiều phố cổ
ngồi bên những quân cờ
xem con tốt qua sông lòng không bịn rịn.

Em muốn đêm đừng khóc. Thôi đừng khóc!
khi chỉ hơi thở vào ra là thật hơn tất cả
tất cả nỗi buồn…

Em có thể làm tất cả
một mình
không tuyệt vọng.

(April sigh, 4.2008)

Mình gõ cái này cách đây hai năm (bỏ nhuần). Sau hai năm, mình quyết định bỏ một dấu trong lời. Dấu hỏi cuối cùng. Mình sẽ không hỏi nữa, dù cho có thế nào. Mọi thứ cứ như nó là. Thứ hành trang mình cần nhất có đó. Để không sợ hãi.

Thơ cũ cho một password. Giờ đây, mình muốn đọc nó lên với ý nghĩ không hướng về ai cả -password mình còn giữ, hay password mới làm. Chợt nghĩ năm qua mình thở dài hơi nhiều. Tệ thật. Sẽ không thế nữa! :D

Mình nhớ April sigh khi sắp được về phố cổ trước tháng tư về. Mọi thứ ngoại cảnh mình muốn đều rất gần thế đấy!

Nhưng có ván cờ nào dẫn dụ mình chơi, bày, xóa miên man nữa không, từ trong tâm cảnh này? Mà thôi, mình bỏ luôn dấu hỏi này :))

Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Từ nguồn diệu pháp


Rating:★★★★
Category:Books
Genre: Religion & Spirituality
Author:Thích Nữ Trí Hải
Post đoạn này sau khi nghe vài bức xúc của chị em phụ nữ, vì cái ngày 8-3 :)

...Mọi người mọi loài đều được hiển lộ đúng chỗ của nó và đều quan trọng, đều cần thiết như nhau.

...Nhưng quan niệm bình đẳng của Phật giáo phải được đặt căn bản trên tài và đức thì sự bình đẳng ấy mới có ý nghĩa thực thụ chứ không phải chỉ có tính cách chính trị, mị dân. Chính người phụ nữ phải nỗ lực gột bỏ những thói xấu cố hữu và trau dồi những đức tính, khả năng của họ để tạo nên sự bình đẳng ấy chứ không phải ngồi một chỗ kêu gào người ta đem đến cho mình, vì khi ấy sự bình đẳng nếu có thì cũng chỉ trên lý thuyết.

Đức Phật dạy rằng chỉ có tự chúng ta làm cho chúng ta thanh cao hay hèn hạ, không ai khác có thể nâng cao hay hạ thấp phẩm giá của ta. Trong vấn đề phụ nữ cũng vậy, khi người đàn bà chấm dứt những tệ đoan thường thấy, khi họ không tự hạ giá bằng cách biến mình thành một thứ hoa chỉ để trang hoàng cho vui mắt, khi họ không quá chú trọng bề ngoài mà biết thực sự đề cao, theo đuổi những giá trị tinh thần tâm linh, biết sống vì chân lý, thì họ không có lý do gì để mặc cảm về thân phận mình, lại càng không có lý do gì để kiêu căng, mà chỉ sống như một con người, đơn thuần là một con người...

(Trích Nữ giới trong Đạo Phật - Từ nguồn diệu pháp)

“Không làm khổ mình, không chuyên tâm làm khổ mình, cũng không làm khổ người, không chuyên tâm làm khổ người”, sống như vậy nghe qua thật giản dị, nhưng sự thật thì vô cùng khó khăn. Sống giản dị quả là rất khó “Live and let live” (hãy sống, và để cho thiên hạ sống với) là một lý tưởng mà xưa nay chưa ai thực hiện trọn vẹn, ngoại trừ Phật và một số rất ít những bậc Thánh.

(Trích Bốn hạng người - Từ nguồn diệu pháp)

http://www.thuvienhoasen.org/tunguondieuphap-00.htm

P/S: Mình rất khoái quyển này của ni sư Trí Hải, bạn nào...phát tâm đọc sẽ tặng ngay :)

Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

dạo này buổi trưa

có những lúc buồn không ra nước mắt
buồn như chết giấc
buồn như đang chôn cất
tất cả niềm vui!

:D

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

...Asking nothing in return

Không phải là “em nhớ…”
Không phải là "em thương.. "Mà là
Ví dụ, “hôm nay em mệt lắm, biết không”
Ví dụ, “Cứ mà tán gái đi. Đồ ngốc!”
Những từ em nói một mình
Nói không cần ai nghe.

“Biết không?”
“Đồ ngốc!”
Những từ khiến em vui
(dù mỗi em nghe thấy)
Bởi nhu cầu được hiểu là một nhu cầu đầy ải đôi khi rất chi ngớ ngẩn
Bởi niềm mong được yêu là niềm mong sầu khổ nhất trần đời em không muốn tự mình mang vác
Bởi yêu thương đến một ngưỡng nào đó sẽ là vô điều kiện, hồi đáp hay không đã ích gì
Và bởi em yêu - em biết:
Tự do - tự do của em chẳng cần ví dụ.

Biết không...



P/s: Thơ bịa:p. Bonus các bạn bài Live For The One I Love có đoạn điệp khúc tớ thích.

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

Tết Gió

Ta yêu đời vì khoảnh khắc rong chơi.

Như hôm mùng 4 tết ngồi ở phòng chờ sân bay BMT, chẳng có gì để chờ đợi ngoài một chuyến bay sắp cất cánh sau một tiếng nữa. Hành lý đã gửi, chẳng có gì để cầm nắm ngoài một cây bút chì nhỏ xíu xiu, một cuốn sách mỏng. Cuốn sách vô tình làm ta thấm thía hơn bao giờ câu thơ của thầy Tuệ Sỹ: Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao...

Những khoảnh khắc thanh thản nhất, hầu như là những lúc một mình, không mơ - tưởng... Như hôm mùng 3 tết ngồi trong buồng lái đầy nắng cao nguyên. Với những hàng cây lá non. Những con dốc hẹp… Những lộc non làm tim ta run rẩy. Ta nào có một mình.

Như buổi chiều đăm đắm mây vàng nước êm nơi hồ trên núi. Gió thổi tràn mà không chút lạnh.

Như đêm 29 nằm nghe mãi trùng trùng cơn gió chạy, bời bời tiếng lá va nhau...

Mỗi thứ dội vào lòng những xao động lạ. Ta đã vắng ai, nhớ ai, đã hỏi thầm ai đó… Để thương ngàn cuộc đi huyễn mộng...

Thế nên yêu... Yêu những lúc chẳng có gì để đong đưa nỗi cô độc hay ưu phiền, nhung nhớ, khi thấy ra đâu chỉ là vọng tưởng, vọng tưởng mà thôi...

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

mãi xanh

Sẽ mãi xanh như một bắt đầu
Như vòm trời mùa xuân xao xuyến vậy
Hạt mầm bé giữa tim em thức dậy
Nở cho anh mỏng mảnh đóa hoa ngời

Nguyễn Thiên Ngân

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2010

6.2.10

Lận đận năm chầy nữa
Sinh nhai ngọn gió rừng
Hàng cà phơi nắng lụa
Ngần ngại tiếng tha phương

Tuệ Sỹ