Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

Đêm trong

Đêm trăng 14. Nghe Tchaikovsky với D. Đêm nay khán phòng không vắng, không ai phải chạnh lòng... 22g, D. dắt qua đường, ngồi ở vỉa hè Công trường Lam Sơn, uống cafe, sữa. Lần đầu, ở đấy. Với D. Thấy mình trẻ lại, và yên ả....

Nhớ đoạn đường mướt mồ hôi với người là người, nhớ đã làm chàng trai nhỏ đợi, bảo sao ghét nơi này quá. Nhưng rồi nhớ những tán lá trên cao. Mảnh trăng còn treo. Mảnh tình... treo. Những quán bên đường. Nghĩ xa rồi, nhớ Sài Gòn biết mấy, như một lần quầy quả từ quận 2 về, bật khóc trên phà khi vừa nhìn thấy ánh đèn bên kia sông.

Giữa SG khói bụi, đêm vẫn trong veo, có lẽ vì vị thanh tuyền từ cuốn sách nọ còn thấm tận đáy lòng. Vì những ngón đàn êm. Những chuyển điệu và lụa là bay bổng. Và vì bờ vai, những bờ vai...

Biết không em, xa phố phường xao động này, sẽ nhớ đêm nay, đêm nghe suối chảy ngang mày, những ồn ào quán nhỏ, và một tình yêu ở bên...

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

29.11.10

"Gìn giữ mãi trong em cái bất ưng, cái lạ lẫm, cái không khoan nhượng.."
(Linda Lê)

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

18.11-10

Thời gian như con cá
Quẫy khỏi lòng bàn tay
Thời gian như chiếc lá
Rụng xuống đau nhành cây
....Ai có đi bên đường
Vô tình va cánh gió
Có nghe gì trong đó
Một tiếng lòng ta vương
(Phạm Thiên Thư)

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

16.11.10

Thế rồi không đêm bông trăng vẫn nở
Muôn trùng muôn nơi
Tình còn thắm tươi
ở tận phương nào (NBP)

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

9.11.10

Triệu năm đừng có lo đi lấy chồng
Rủi ro tay bế tay bồng
Sao bằng ôm cả trời hồng đi chơi
(NĐS)

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

"Buổi sáng thức dậy, ô hay mình đã ngủ..."

Một buổi sáng ở Pusan, trong căn phòng rộng trên tầng 22, khách sạn Seacloud, mình vừa thức thì nghe giọng thầm thì của một người đàn ông, không nghe rõ là tiếng nói gì, chỉ biết là một giọng nói rất ấm và ngọt, và an tĩnh.

Giọng nói nào, ở đâu mà có thể len vào tận phòng mình? Đang còn lơ mơ ngạc nhiên thì một tiếng chuông vang lên, ngân thật đẹp.

Tiếng chuông làm mình tỉnh giác thật sự. Thì ra chương trình Itunes trong laptop của mình tự phát hết những file âm thanh trong máy, suốt cả đêm... Âm thanh mở rất nhỏ, mình cũng không cố nghe thấy, nhưng có lẽ, đó là sư ông đang bình thơ.

Giọng sư ông và tiếng chuông làm buổi sáng hóa lạ lùng, làm mình không buồn nhớ đến giấc mơ của đêm.

Thương nhiều đêm mộng mị. "Giấc mơ hôm qua lung linh ngàn ảo tượng". Đã là ảo tượng thì sao có thể gọi là lung linh được, Sư ông? Nguyễn Bính từng trách ai đó đã cùng xây bao nhiêu mộng nhưng rồi hóa cố nhân. Mình thì thấy, có những tình yêu mà chữ "cố nhân" cũng hóa buồn cười. Vậy đó.

Những ngày nằm cạnh biển, vẫn còn cơn mộng chật.

Nhớ nụ cười và lòng biết ơn lúc ấy, khi tiếng chuông đuổi dần giấc mộng.

Có tiếng chuông nào bỗng trở lại tình cờ như thế?

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

5.10.10

Phải mà người biết trăm cơn mộng
Chỉ nhớ người thôi - nhớ rất đầy
(Nomad)