Đêm trăng 14. Nghe Tchaikovsky với D. Đêm nay khán phòng không
vắng, không ai phải chạnh lòng... 22g, D. dắt qua đường, ngồi ở vỉa hè Công
trường Lam Sơn, uống cafe, sữa. Lần đầu, ở đấy. Với D. Thấy mình trẻ lại, và yên
ả....
Nhớ đoạn đường mướt mồ hôi với người là người, nhớ đã làm chàng
trai nhỏ đợi, bảo sao ghét nơi này quá. Nhưng rồi nhớ những tán lá trên cao.
Mảnh trăng còn treo. Mảnh tình... treo. Những quán bên đường. Nghĩ xa rồi, nhớ
Sài Gòn biết mấy, như một lần quầy quả từ quận 2 về, bật khóc trên phà khi vừa
nhìn thấy ánh đèn bên kia sông.
Giữa SG khói bụi, đêm vẫn trong veo, có lẽ vì vị thanh tuyền từ
cuốn sách nọ còn thấm tận đáy lòng. Vì những ngón đàn êm. Những chuyển điệu và
lụa là bay bổng. Và vì bờ vai, những bờ vai...
Biết không em, xa phố phường xao động này, sẽ nhớ đêm nay, đêm
nghe suối chảy ngang mày, những ồn ào quán nhỏ, và một tình yêu ở bên...