Ta chỉ mong người giữ cho ta một chỗ ngồi bên cạnh
Lỡ khi nào người ...khóc
Ta biết mà cùng đau
15.6.13
Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013
Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012
23.10.12
"Tình yêu là gánh nặng/ tình yêu là sức mạnh/ tình yêu là tái sinh/ chi bằng là vô ngôn/ dịu dàng nghẹn thở"
Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012
13.6.2012
Ta có trăm tay vẫn ngồi yên không bắt gió/ Trùng điệp sắc màu trên nắng ngõ tương duyên...(Thi Vũ)
Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012
Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012
Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012
Send mes
...và biết bao nụ cười sinh thành
từ đôi ngón tay
lay nhớ
P/s: Không tặng ai nhắn tin bằng ngón...chân :))
Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011
Chiều nhỏ qua sông
Em về bên ấy/ Thăm quê kẻo muộn/ Mùa đang đẹp gió/ Nón đội qua đò/ Đừng để gió bay (Phùng Cung).
Mùa đang đẹp gió. Chắc cũng vì vậy mà mình quày quả trả vé Cao Lãnh - Sài Gòn dù chỉ còn 10 phút nữa xe đón.
Để giờ mình ngồi nhớ gió sông Sa Đéc. Nhớ chuyến phà chiều quê bạn.
Đò đã thôi chuyến. Nón (bảo hiểm) cũng không thể bay. Nhưng chiếc nón rộng vành của cô nhỏ "người tình" vẫn còn trong tâm tưởng. Tóc gió và đôi mắt màu nước sông của bạn trong những chuyến đò thiếu nữ hiện rõ trong hình dung. Nên mến thương chi lạ, buổi chiều nho nhỏ ấy, qua sông...
Dòng sông, chuyến phà, bao giờ cũng chuyên chở một cảm thức đặc biệt về quê hương, có lẽ... Và mỗi lần qua sông, nhất là khi một mình, là mỗi lần cứ rưng rưng níu giữ... Lòng cứ bâng khuâng như... thiếu nữ ;))
Những bông lau còn trắng đường quê bao mùa mình còn bay nhảy được? Tiếc chúng mình đã không đi cùng nhau khi còn đủ trẻ... Thôi thì mong nhiều thứ, vẫn còn trong hình dung, nhỏ hen!
Mùa đang đẹp gió. Chắc cũng vì vậy mà mình quày quả trả vé Cao Lãnh - Sài Gòn dù chỉ còn 10 phút nữa xe đón.
Để giờ mình ngồi nhớ gió sông Sa Đéc. Nhớ chuyến phà chiều quê bạn.
Đò đã thôi chuyến. Nón (bảo hiểm) cũng không thể bay. Nhưng chiếc nón rộng vành của cô nhỏ "người tình" vẫn còn trong tâm tưởng. Tóc gió và đôi mắt màu nước sông của bạn trong những chuyến đò thiếu nữ hiện rõ trong hình dung. Nên mến thương chi lạ, buổi chiều nho nhỏ ấy, qua sông...
Dòng sông, chuyến phà, bao giờ cũng chuyên chở một cảm thức đặc biệt về quê hương, có lẽ... Và mỗi lần qua sông, nhất là khi một mình, là mỗi lần cứ rưng rưng níu giữ... Lòng cứ bâng khuâng như... thiếu nữ ;))
Những bông lau còn trắng đường quê bao mùa mình còn bay nhảy được? Tiếc chúng mình đã không đi cùng nhau khi còn đủ trẻ... Thôi thì mong nhiều thứ, vẫn còn trong hình dung, nhỏ hen!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)