Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010

Lúc 2 giờ sáng...

Nỗi sợ mơ hồ đánh thức giấc nghiêng
hoang mang những linh cảm không lành

hiểm nguy nào đang đến với đêm?
có ai đang cận kề sinh ly tử biệt?
trời ơi có ai...
những buộc ràng vân vi bất khả tư nghì

 

Vũ trụ nhất như

Có ai không can hệ ai dù muôn hành tinh khác biệt
Có hạnh phúc nào riêng, có khổ đau nào riêng
khi cơn giận của nàng mèo đủ khiến một cánh rừng điên đảo (*)
khi một chiếc lá vàng cũng làm xao xác cả giấc mơ
khi điệu bay mềm của chú sẻ nâu đủ vẽ lên một ngày xanh khe khẽ…

Tự do hiền

 

Khi anh buồn, em có thể nào vui?

 

Gọi tên người thương trong vô thức mộng vùi

nằm yên kìm cương hơi thở
mẹ không sao, anh không sao, người ko sao cả chứ?
cho nước mắt mềm nếp nhăn năm tháng

cho bình yên bập bênh rồi như nhiên vững chãi
cho mình ngủ lại

với yêu thương chẳng còn riêng chung phân biệt...

 

...Như máu thịt mình với cát bụi không hai!

 

(*) Nhớ con mèo rừng trong Lão già mê đọc chuyện tình

8 nhận xét:

  1. Có rất nhiều lúc, anh bất chợt thức dậy trong cơn ác mộng giữa đêm và có tâm trạng giống vầy!

    Trả lờiXóa
  2. rồi anh gọi Thỏ ơi, Q. ơi, S. ơi... chứ gì? :))

    Trả lờiXóa
  3. suýt comment nếu k có dấu (*), hihiihih

    Trả lờiXóa
  4. @ a. Vũ: hắt xìiiii :))
    @ Yoko: Tết này gửi cho nàng cuốn "Lão già" đó nhen! ;)

    Trả lờiXóa
  5. có thấy quyển này nhưng chưa đọc, nhưng sẽ đọc nếu nàng tặng, hí hí

    Trả lờiXóa
  6. (ôi, đến đây thì may quá ngủ lại được :) ..... chứ không thì trường ca.... dao luôn!

    Trả lờiXóa
  7. @ Yoko: Nàng sẽ thích đó!
    @ Ràm: may thiệt! :D

    Trả lờiXóa