Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Mái nhà xưa

Bạn bè của em ai đến thăm, cũng đùa một mái nhà tranh hai quả tim vàng. Còn lũ trẻ ở phố: “A! Tụi bây ơi, ở đây có cái chuồng bò.”

Có lẽ tụi nhỏ nói đúng, vì trước đó một ngày, bác Tư và ta vừa lợp xong mái nhà bằng những liếp rạ được đan dày. Mái rạ chưa kịp cắt bằng, nên rủ xuống lòa xòa không thứ tự và bốn vách nhà cũng chỉ cũng chỉ mới được kẹp vài sườn bằng những cây le xanh mướt. Trẻ con ở phố chắc không bao giờ thấy một cái nhà như thế, nên chúng gọi chuồng bò cũng có lý. Gọi là “lều cỏ của chúng ta” như em thường nói, cũng hay.

Vâng, chỉ là cái lều cỏ của đôi vợ chồng mới cưới, mà ta như con chim tha mồi về làm tổ, phải “tha” từ rừng về nào cột, nào tre, nào le… suốt 4 tháng trời mới đủ để xây một cái tổ 30 m². Lại còn lên ruộng cắt rạ về đan thành từng miếng, thay thế tranh để lợp. Những buổi chiều gánh rạ về nhà, con đường dài hơn 2,5 km, nhưng vì ngược gió nên ta chỉ có thể bước đi từng bước nặng nề, chậm chạp. Đồng trống, gió lồng lộng thổi, gió như muốn lật quang gánh ra phía sau, suýt mấy lần tuột khỏi vai. Gió xoáy thổi hai đầu gánh xoay vòng vòng, khiến ta cũng chuệnh choạng quay theo. Ta phải dang đôi tay, đè mạnh hai đầu gánh xuống vai và có cảm tưởng như ta đang dùng vai và tay kéo gánh rạ ra khỏi cánh đồng gió.

Rồi túp lều cỏ cũng lợp xong, ta lợp, em nhắc ghế cao đưa từng tấm rạ lên nóc nhà. Lúc đó, em đã có thai Nam Quốc được hai tháng, vừa lợp, ta vừa nhắc em cẩn thận, khéo té …

Nhà lợp xong, nhưng mãi vài tháng sau vẫn chưa có tiền mua lá về dừng vách. Mẹ em dùng bao cát may lại thành một tấm bạt đủ che chung quanh cái giường tre vừa mới mua. Còn thì bốn bề trống hoắc, mặc cho trăng sao, nắng gió vào nhà; mặc cho cát bụi và lá vàng thăm viếng; mặc cho những chú sẻ nâu ríu rít trên khung vách và rắn lục bò vào trú ẩn khi trời mưa. Mái rạ khi trời nắng thì nở bung giòn khấu, nhưng khi trời mưa thì se lại xẹp lép nên nước dột tứ bề, dột như ở dưới một tán lá cây. 

Mỗi lần trời mưa, em chỉ còn biết lật đật ôm gối mền, chun xuống ngồi dưới bàn thờ Phật. Còn ta, loay hoay che chỗ này, hứng chỗ kia. Cũng may, khi mùa mưa đến, ta đã dừng xong bốn vách lá nên cũng đỡ lạnh. Bàn thờ nhỏ, một mình em với mền gối áo quần là chật. Còn ta, đội nón nhìn thềm nhà ướt sủng, loay hoay tìm một góc ít dột nhất để ngồi. Em vừa kêu trời vừa cười đùa với ta. Có lúc cả hai còn đọc thơ để khỏi phải suy nghĩ, để khỏi nghe gió mưa, sấm sét vần vũ ngoài trời. Nhưng, có thật là chúng ta an nhiên tự tại không hở em? Có thật là em không mệt mỏi vì ngồi thu lu dưới bàn thờ với cái thai trong bụng? Có thật là lòng ta không nặng trĩu bởi những hạt mưa rơi? Có thật là em không khóc vì tủi cực? Có thật là lòng ta nhẹ nhàng như những vần thơ ta đọc cho em nghe?

Thế đấy, một tình yêu ta với em nuôi dưỡng hơn 5 năm, một mối tình kỳ ngộ của duyên nghiệp đã đưa ta – một kẻ lãng tử - về với em. Và rồi, lịch sử năm 1975, ông tơ bà nguyệt đã “giam” đôi ta trong túp lều cỏ dột nát này.

Túp lều mà suốt 25 năm, ta cùng em chia sẻ ngọt bùi bởi gió giông nắng táp. Đêm ngủ thấy trăng sao, ban ngày ngắm hoa nắng nhảy múa khắp nền nhà. Từ mái rạ đến mái tranh, rồi lá già, sang lều bạt, sang giấy dầu… Hai mươi lăm năm, 12 cây cột căm-xe nhỏ bé vẫn đứng vững thật kiên cường, làm tổ ấm mầu nhiệm cho ba đứa con lần lượt ra đời trên chiếc giường tre mua sau ngày cưới. Những cô mụ đến nhà đỡ đẻ, những tiếng khóc oe oe chào đời từ Nam Quốc, Linh Thoại rồi Lan Nhã. 

25 năm ta và em cày cục tất bật để nuôi con khôn lớn nên người. Cho đến đầu năm 2001, Nam Quốc ra trường làm ở Bưu điện Dak Lak được hai năm, Linh Thoại còn vài tháng nữa làm luận văn tốt nghiệp khoa Báo chí, Lan Nhã năm thứ 3 khoa Trung Văn, thì túp lều cỏ tự mục, vài chân cột đong đưa như chiếc võng. Đã đến lúc giã từ nó, xây một ngôi nhà bằng gạch cấp bốn 24 m² bằng sự trợ cấp từ bạn bè của em và Nam Quốc.

Hết rồi những đêm mất ngủ vì mưa. Hết rồi những tấm ni-lon giăng chằng chịt khắp nhà để đỡ dột và đỡ mọt từ giàn le đổ xuống. Hết rồi những lo âu vì sợ trộm đào đất chun vào nhà ăn trộm hết hàng hóa của cái quán tạp hóa nhà mình. Hết rồi cửa lá then cài, giăng lon, giăng thùng ngừa trộm.

Và 2002, Lan Nhã ra trường, tất cả 3 anh em đều có công ăn việc làm ổn định. Túp lều cỏ không còn, ngôi nhà cấp 4 đón thêm một thành viên mới, vợ Nam Quốc – Tường Vi. Ngôi nhà mà chỉ một lần sum họp rồi mãi mãi chia xa…

(Trích nhật ký ba mẹ)


Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

September 34

Cuối ngày của ngày cuối tháng 9.  Thấy như sắp rời xa một chuỗi nhỏ thời gian êm đềm. Không còn gì để nắm níu. 

Lại nghe Greenday cho ngày ni và tự "wake up" mình".

Tháng 9 có gì cho Nâu? Những đóa cát tường. Tangrams. Suối...

Những cuộc gặp thân, những cuộc gặp quý, những cuộc găp thương...Hầu như đủ cả.

16.9, có một cuộc tiễn đưa bạn yêu quý...Để thấy thèm ôm bạn. Để lúc nghe thấy giọng bạn trong video sau đó, chợt ngớ ra thanh âm của tiếng nói quen thuộc không cần đường sóng nào truyền dẫn này sẽ vắng bặt một năm... Một năm dài hay ngắn? Cứ đi và đừng ngoái lại nhiều...Chúc bạn một năm “bay khinh khí cầu” thật tuyệt diệu, nhưng điều tuyệt diệu đã có sẵn trong bạn rồi đó...

Tháng 9 này, lá sử quân tử xanh non và hoa bung hồng khoảng trời bé trước nhà...

Có ba mở cổng mỗi bận đi về. Có mẹ sắc thuốc chờ con gái sáng tối.

Có Haydn chải cho đêm thật mượt...

Có nhiều lần ra bưu điện để chuyển sách, chuyển tiền cho người này người nọ. Thấy từng ngày, từng ngày đáng sống hơn...

Tuy nhiên, tri kỷ à, có cả nỗi thất vọng đã ươm mầm, và có vẻ sẽ còn lớn lên... Biết làm sao, mỗi người có một cuộc đời, có những yếu mềm riêng...

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Bjork

Tháng chín thân yêu sắp qua rồi...

Và nghe bạn ấy hát, có cảm hứng... viết ghê luôn.

Nhưng đến giờ phải... yoga rồi ;)

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Buổi sáng đầu tuần

Ban công của Mây. Bạn N. chỉ cho mình một con chim chào mào vừa đậu lại, rồi bay đi. Bây giờ, nhớ đến khoảnh khắc hai người bạn ngắm một cánh chim, mình nhớ một buổi sáng sớm ở Sing, khi bạn N bảo vừa phát hiện ra một quán cafe sách đối diện khách sạn, rủ mình qua xem. Hai anh em băng qua đường, đi dọc cái quán dòm ngó "sách vở", cách xếp đặt sách ở đó, rồi vội vã quay về khách sạn để đi với đoàn.

Mình nghĩ, mình và N. đã gần như lạc lõng ở nhũng trung tâm mua sắm hào nhoáng. Nhưng Sách, ở một nơi xa lạ, dùng một thứ tiếng không phải tiếng mẹ đẻ của chúng ta, thì vẫn không thôi ... quyến rũ. Nên nhớ đến Sing, là mình nhớ buổi sáng đồng điệu hôm ấy, khi hai người bạn có chung một tình yêu để tìm đến ...Cũng như, buổi sáng đầu tuần này, mình nhớ nơi đây - cây lá lên xanh - một cánh chim tìm đến...



Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Cây cỏ khuyên nguôi

Tìm thơ có hình ảnh cây lá, thấy Bùi lão có: "Em về ngắm lá đầu cây/ Một mai từ giã ngàn cây muôn vàn" (Gửi lá đầu cây).

Một bài ngắn mà cảm động của Hoàng Trần Cương:

Có những mùa bặt gió
Mà sao lá rụng đầy
Ngang qua em có thấy
Nỗi buồn còn run cây


Tô Thùy Yên trong bài Giã biệt cũng có câu nhắc đến cỏ cây mà mình thích:

Anh mong em cất được ngôi nhà
Lưu trữ những giấc mộng
Gìn giữ em yên ấm một đời
Cây cỏ khuyên nguôi
Dù thế nào, hạnh phúc trong đầu mình vẫn có thật…
Hứa đi em
Nghe im lặng mà sống
Nhìn trời đất mà vui




                                                                        Rừng Sác, Cần Giờ





Vòm me đường Nguyễn Văn Bình, Q.1


Từ bên trong taxi, đường 3-2, Q.10

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Đi bên đời nhau

Yêu là ta câu bóng em trên hồ xa...Yêu là bâng khuâng trước bóng em vụn vỡ, bóng em điệp trùng...(Người câu bóng)"

Có những lời mình thích (như thế) trong Cánh cung 3 của Đỗ Bảo. Và cả cảm động, khi  một đêm tháng tám, nghe câu ca này:

"Làm bạn, một mai gặp nhau thưa vắng hơn khi cạnh cô có bóng hình ai"..

"Làm bạn, là họ còn bao năm tháng đi bên đời nhau cho dẫu về đâu"...(Kế hoạch làm bạn)

Còn gì có thể đánh đổi được điều tuyệt diệu ấy?

Cảm ơn bạn, Chơrao.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Cũng vì người mà trổ hết mùa bông

Ngã ba Lâm Anh.

Nguyễn Hàng Tình gọi đó là ngã ba "văn võ song toàn". Năm ở xã Quảng Ngãi, huyện Cát Tiên, tỉnh Lâm Đồng.

(http://laodong.com.vn/Lao-Dong-hang-ngay/Nga-ba-van-vo-song-toan/110033.bld)

Tôi đang muốn đi xé máy đến chốn này, ngắm "bầu trời như cái thúng đựng khuya", nghe "dế ré những tiềng buồn trên cỏ"....Và gặp hai ông già 70 ở đấy. Hi vọng các ông vẫn khỏe, còn viết thơ và còn hát ca...

Thơ đọc cho hôm nay, của người - thơ làm nên cái tên Lâm Anh cho ngã ba này:

Loài chim khôn còn hót được trong lồng
Thì dù ta chỉ còn đôi cánh lá
Cũng vì người mà trổ hết mùa bông
(Lâm Anh)