Thứ Tư, 2 tháng 2, 2022

I enjoy going back to my island




Trời sao.
Đường vắng
Gió ôm từng bước kinh hành.

-------

Buôn AKõ Dhông. Mùng 1 Tết Nhâm Dần. Đi dạo với nhau gần 4km đường dốc. Bầu trời nhấp nhánh sao thưa và cây lá đêm yên mời gọi (một đời sống) hạnh phúc. 

Ở miền đất cao nguyên Buôn Mê, năm nay chúng tôi bắt đầu khởi tạo một "ngôi nhà thi ca" nho nhỏ. Ngôi nhà như một cột mốc để thúc đẩy tôi sớm về với Buôn. Nhưng tôi vẫn chưa biết bao giờ mình có thể buông xả những việc muốn buông để đậu lại chốn này. 1, 2, hay... 5 năm dài?

Mình tìm kiếm điều chi? Một bầu trời sao sáng? Một nơi chốn thiên nhiên tràn đầy mọi nẻo đi về? Một ngồi nhà ấm tình thân thơm cỏ hoa bốn mùa? Hay trên tất cả, một cõi trời Đâu Suất trong lòng chỉ cần quay vào để thấy, để vui thương, dù đang ở đâu, làm gì?

Thương cõi ấy một năm mây mờ...Hứa nhé Nâu, rụt rè, một lời cho năm mới, thắp một vầng trăng tỉnh giác.

Hoa và trái (Thầy Nhất Hạnh trong tôi)




Thầy Nhất Hạnh là một đóa hoa. Hoa sen nở trên biển lửa. Thầy Nhất Hạnh là một đóa hoa. Hoa tường vi nở trên bom đạn chiến tranh.

Biển lửa của chiến tranh đã đưa Thầy ra ngoại quốc. Từ đó, Thầy trở thành Thay, tên gọi kính trọng và thân thương của môn đồ trên khắp quốc tịch. Ngôn ngữ Việt Nam đã được Thầy quốc tế hóa. Người Việt Nam đi đâu cũng làm người Việt Nam. Dù người đó đã trở thành một nhân vật lớn của quốc tế. Dù Sư Ông đã trở thành một thiền sư xuất chúng, vượt lên trên mọi biên giới, mọi chủng tộc, mọi ngôn ngữ. 

Tung hoành trên một thế giới toàn cầu hóa, đại chúng hóa, truyền thông hóa, Thầy đã mang thiên tài Việt Nam của Thầy để quốc tế hóa văn hóa Việt Nam trên khắp năm châu và Việt Nam hóa một tín ngưỡng toàn cầu qua lời nói và màu áo của Thầy. Người Việt Nam, dù Phật tử hay không, và dù đồng ý với Thầy hay không trên điểm này điểm nọ, đều có thể hãnh diện về con người ấy, hiếm có trong lịch sử Phật giáo Việt Nam cũng như trong lịch sử dân tộc cận đại.

Nhưng Thầy Nhất Hạnh là một trái cây chưa thực hiện được vẹn toàn lời hứa với một bông hoa nhỏ bé khi hoa chỉ mới hé nụ trong vườn chùa Từ Hiếu. Nụ hoa thời đó mang một ước mơ riêng biệt Việt Nam, ước mơ canh tân Phật giáo để Phật giáo xứng đáng với vị trí của mình trong tiến hóa của thời đại. Cùng với Thầy, cả một thế hệ trẻ đã nuôi mơ ước ấy. Cùng với Thầy, ước mơ ấy vẫn còn nguyên vẹn là nụ hoa nhỏ trong vườn chùa xưa. Thời cuộc, sợ hãi, chia rẽ, và nhất là cá tính vượt bực nhưng đơn độc của Thầy, đã làm cho trái cây thiếu chất ngọt đặc thù trên miếng đất quê hương. Trái cây đã gieo hạt lành khắp nơi, nhưng hạt dành cho Việt Nam thiếu tố chất thích nghi với đất, thiếu mưa thuận gió hòa. Trái cây đã vượt quá xa lời hứa với nụ hoa Từ Hiếu, nhưng không khỏi làm phụ lòng mơ ước của bông hoa nhỏ bé ngày xưa.

Dù sao, trên tất cả, con người quốc tế nhưng vẫn đậm chất Việt Nam ấy đã nối kết, với tài hoa quý hiếm, quá khứ với hiện tại, truyền thống với thời đại, văn học của thế giới và văn học của Việt Nam qua thiên tài của ngòi bút và phong thái của thiền sư. Tất cả những thiền sư lớn từ ngàn xưa đều là những thi sĩ lớn. Nghẹn ngào trước tin Thầy mất, tôi muốn đọc lại một bài thơ cũ của Thầy, làm từ độ hãy còn là hoa trong Từ Hiếu, trong bối cảnh chiến tranh - bài thơ đã mang tôi đến với Thầy như cả một thế hệ trẻ đồng thời với tôi:

Sáng nay vừa thức dậy
Nghe tin em gục ngã nơi chiến trường
Nhưng trong vườn tôi
Vô tình khóm tường vi vẫn nở thêm một đóa
Tôi vẫn sống, tôi vẫn ăn, và tôi vẫn thở
Nhưng biết bao giờ tôi mới được
Nói những điều tôi ước mơ?

Tôi cung kính đảnh lễ trước Thầy và buồn cho một ước mơ chung chưa thành tựu. Hòa bình thực sự chưa nở trong lòng người. Áo mới cho Đạo gấm thêu quá đẹp vẫn cứ thiếu đường kim mũi chỉ. Áo Thầy may, gấm thêu quá đẹp, nhưng kích thước ấy chưa làm thoải mái hình hài Việt Nam.

Ngậm ngùi, thương nhớ Thầy đến xót ruột, chúng tôi, cả một thế hệ, đành nghĩ: biết bao giờ, biết đến bao giờ, chúng ta có được một thiên tài như vậy, biết bao giờ, biết đến bao giờ, chúng ta có được trái ngọt ước mơ?


P.S: Bài viết đăng trên Giác Ngộ này là một kỷ niệm riêng với tác giả, mình hân hạnh được đọc sớm nhất, cùng chị C., lưu lại đây để nhớ, như nhớ "món nợ tinh thần" với Sư ông...
Cảm ơn chú Thuần.

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2022

Nỗi yêu tuổi nhỏ



Podcast này làm mình nhớ đến ước mơ thuở học trò, đó là trở thành một giáo viên tiểu học. Mẹ mình là cô giáo làng. Gần 20 năm dài, mỗi ngày nhà mình đón hàng chục em nhỏ ở thôn đến học với mẹ. Từ lúc biết đọc biết viết, chị em mình thành “trợ giảng” của mẹ. Suốt tuổi học trò, hai chị em đã cầm tay không biết bao nhiêu bạn nhỏ viết chữ i chữ t, hết lứa này đến lứa khác cho đến khi mình rời quê nhà.

Có lẽ nỗi rung động mỗi lần cầm tay các em nhỏ viết những con chữ đầu đời khiến mình nuôi ước mơ kia.

Giờ mình làm báo, tính ra ước mơ thuở nhỏ không thành :). Nhưng đường đời đã sắp xếp cho mình được gặp những người bạn tuyệt vời để KiraKira và rồi Quỹ Nguyễn Hiến Lê ra đời. Nhờ làm việc cho Quỹ, có được sự trợ giúp của rất nhiều bạn đồng hành, mỗi năm chúng mình được gặp gỡ hàng trăm bạn nhỏ tiểu học, được trao học bổng cho các em học sinh Trung học cơ sở, đồng hành với các em suốt tuổi niên thiếu cho đến khi các em vào Đại học, có nhiều dịp trò chuyện và được truyền năng lượng thơ trẻ từ các em.

“Dự án” Podcast của Quỹ lần nữa cho mình thêm cơ hội lắng nghe các em. Cảm ơn Vũ Trụ đã "trợ duyên"...

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2022

"Đời cho ta thế hãy cứ sống tới như mọi ai"


Một cảnh mình sẽ - còn - nhớ - lâu trong Things to come (L'avenir): Nathalie đi quanh cánh đồng cỏ tìm một chỗ nằm đọc sách. Một lúc nào đó, cô đã nằm ôm con mèo đen béo ú mà khóc rưng rức, nhưng lúc này đây, quanh cô chỉ có sự tự tại.Trong nhiều khung hình, tri thức được tôn vinh lặng lẽ và cảm động như thế.

Với mình, Tri thức là "nhân vật" vô hình nổi bật ‎nhất của bộ phim. Chính sức mạnh của tri thức đã giúp Nathalie đối trị những điều bất như ý của đời mình một cách điềm nhiên nhất có thể.

Người thân đau bệnh trở nên trái tính trái nết, một tình yêu ngỡ cùng đi đến cuối bỗng đột ngột rời bỏ...là những "sự biến" có thể đến với bất kỳ ai trong chúng ta, nhưng không phải ai cũng có thể đối diện với chúng mà không ít nhiều vật vã, phán xét. Với Nathalie, chính cái Tuệ cô luôn bồi đắp không ngừng giúp cô nới lỏng được những sợi dây phiền não.

Nathalie - một giáo sư triết học tự thấy mình "may mắn vì được đủ đầy về trí tuệ và như thế đủ để hạnh phúc" - chứng minh cho ta thấy: cái Trí ‎sẽ cho người ta cái Dũng để không bám víu, không tựa (hẳn) vào những hạnh phúc đến từ bên ngoài.

‎Bộ phim kết lại bằng ca khúc Unchained melody...cũ mèm nhưng ghép vào phim tạo nên một cách cảm mới: lonely rivers flow/ to the sea‎, to the sea/ to the open arms of the sea. Ừ nhỉ, "Không xa ngậm ngùi và cũng không xa nụ cười.../ Đời cho ta thế hãy cứ sống tới như mọi ai / Mặc dòng sông kia sẽ cuốn đất cát ra biển khơi" (Trịnh Công Sơn)...

Things to come
, nói như anh Lê Hồng Lâm: "Một bộ phim về midlife crisis mà thực ra là cơ hội để khám phá lại bản thân, một bộ phim về sự mất mát nhưng đồng thời cũng là giải thoát, và sự tự do nào để ta bay lên mà ta không phải giải thoát hay từ bỏ một vài điều nào đó, cho dù đó đã từng là những thứ thiết thân đối với chúng ta".

2017

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2022

Những trích đoạn của Phan Thúy Hà


                                                                                        Ảnh: Tự Trung


                              Phan Thúy Hà và một nhân vật trong sách Tôi là con gái của cha tôi - Ảnh: NVCC

“Chúng tôi là những đứa con của lính. Đó không phải là một sự sắp xếp. Ở một đất nước chiến tranh kéo dài hơn nửa thế kỷ, có đứa con nào không phải là con của lính. Cả đất nước là một chiến trường. Cả đất nước là một trại gia binh”. (Phan Thúy Hà, Tôi là con gái của cha tôi, trang 204).

Bài trò chuyện giữa tác giả Phan Thúy Hà và mình - một độc giả không muốn bỏ lỡ tác phẩm nào của cô - cũng ngẫu nhiên là cuộc trò chuyện giữa hai người con của lính. “Con gái người lính bên này hỏi chuyện con gái người lính bên kia” - Hà nói vậy. Những chuyện trò với cô cho mình hi vọng rồi sẽ đến một lúc cái sự bên này bên kia đó được xóa nhòa. Bởi chúng ta đều là nạn nhân như nhau, của những khúc tối thời cuộc...

Sau Qua khỏi dốc là nhà như một tự truyện về tuổi thơ, Gia đình ghi lại lời kể của các nạn nhân nạn cải cách ruộng đất; Những trích đoạn của các anh ra mắt gần đây tiếp tục vệt câu chuyện về người lính mà Hà đã gây ấn tượng mạnh với Đừng kể tên tôi, Tôi là con gái của cha tôi. 

“Đọc Những trích đoạn của các anh, có những chỗ thầy gấp sách, không dám đọc tiếp ngay vì nhớ đến lúc cha thầy hy sinh, khi thầy mới 12 tuổi” - một người thầy nói với mình. Mình cũng vậy, không ít lần phải gấp sách lại vì ...nghẹn.

Loạt sách rất đáng đọc của Hà khiến mình muốn đưa đến bạn đọc “những trích đoạn của Phan Thúy Hà” qua bài phỏng vấn này trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần, hy vọng những độc giả (có) quan tâm lịch sử lẫn văn chương mà chưa đọc Phan Thúy Hà sẽ tìm đọc sách. Và hy vọng, lòng yêu sự thật cùng sức mạnh nội tâm sẽ khiến Hà tiếp tục viết, như cô chia sẻ: “Thương người khổ là bản tính con người. Mãi gần bốn mươi tuổi mình mới nhìn ra được vì sao họ khổ. Nhìn ra được vấn đề thì mình cần phải viết”.

____________

Link bài Tác giả Phan Thúy Hà: Để sự thật không mất đi...:

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2021

Tuổi trẻ chúng tôi


"Thế hệ chúng tôi bất hạnh: chúng tôi ra đời trong thân phận nô lệ, lớn lên trong khói lửa chiến tranh và trưởng thành trong nỗi sợ hãi các đồng chí". 

Lang thang đọc thấy câu trên, nhà văn Vũ Thư Hiên viết từ năm 1958, trong một bài viết về Trần Dần. 

Nhắn cho 2 người bạn: Tớ đọc mà chảy nước mắt.

"Đến bây giờ chúng mình vẫn phải sợ hãi các đồng chí dù không phải đồng chí" - một trong những đồng nghiệp thông minh, chính trực nhất mà mình biết - nhắn lại.

Bạn - một người viết - gửi lại link bài hát Chúng tôi có 20 năm làm tuổi trẻ được Vũ Thành An phổ nhạc từ thơ Đỗ Văn Thảo và bài Tuổi trẻ chúng tôi của Giang Châu - một bài hát của Du ca trước 1975 nhưng hình như lần đầu mình nghe, hiếm hoi các trang mạng còn giữ các bản nhạc này.

"Sao chúng tôi không có quyền lên tiếng nói?" Chúng mình cùng nghe. Nỗi ngậm ngùi lan từ SG ra HN và từ HN đậu lại SG, nhất là trong ngày một tiếng nói dũng cảm ra tòa.

Còn ai can đảm dùng ngòi bút "nâng cao nhận thức về pháp quyền và dân chủ"?
Việt Nam ơi! đêm qua có bao người mất ngủ....?

Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2021

Thương khúc dâng người


Thi sĩ Nhật Chiêu đã viết nhiều bài thơ, "thương khúc" thật hay giữa Sài Gòn những ngày đầy thương khó khó lường...Mình chọn lưu ở đây vài bài mình yêu thích nhất. Những bài thơ như bước ra từ cõi mơ, nơi nỗi đau cũng đẹp ... như ngôn ngữ của Nhật Chiêu, mà niềm yêu, niềm bi cảm để lại rất thật...

Hai thầy trò mình có một kỷ niệm khó quên ở đường Phan Xích Long hôm 27-5, ngày mình bắt đầu nhìn thấy mây đen dọn một cuộc mưa sầu cho thành phố. Không thơ hóa được kỷ niệm, xin mượn thơ thầy để ghi nhớ về Sài Gòn những ngày "mỗi bước băng lên cuộc sống còn", những ngày chúng ta vẫn đang "còn mơ một sớm mai vàng/ người thương/ bước với người thương xuống đời"...

CON NGƯỜI ĐỊNH NGHĨA MỚI

Bay xuống hè phố vắng
bầy chim sẻ lang thang
một chim non hỏi mẹ
nơi đây sao mà buồn
loài gì đang làm tổ
hay đang trú trong hang

con người
đang ở đấy
môt-loài-mang-khẩu-trang
xưa kia như chim sẻ
đã từng vui bầy đàn
bây giờ họ giấu mặt
giấu mình sau lớp lang
người hùng ngàn gương mặt
đã trở nên điêu tàn

con người
mang tên mới
một - loài - mang - khẩu - trang.

8.8.

RÙNG MÌNH NGHE GIÓ TRẮNG

Bên phố hàng cây đứng ngóng đời
ngày trắng hay là đêm trắng rơi
đôi khi rùng mình nghe gió trắng
những con phố trắng đã tan cười

lá người bay trắng về đâu cội
cây hỏi thầm thôi bụi trắng ơi
lá xanh cây hỡi xin đừng trắng
bên phố
hàng cây
đứng
ngóng đời.

28.8

THƠ GỞI NGƯỜI THƠ TRẺ

Nếu có thể
sống trong thời đại dịch
sao bình thường
không sống vạn lần hơn

ai vừa gởi
một chút niềm hối tiếc
mai gặp người
hôn miết vạn lần hôn

nếu ca múa
với người trong dạ tiệc
sao mỗi ngày
không múa với càn khôn

ai vừa gởi
một lời không hối tiếc
phá rào đi
mà hát vượt vô môn

13.9

THƯƠNG KHÚC DÂNG NGƯỜI

Gió mưa nào
gió mưa nào
cơn đau nằm cuộn cơn đau sóng cuồn
người ơi
đang chết tha phương
người ơi
đang khóc không đường thoát thân
người ơi
chết đến dần dần
chân không thả bước
trời không xoay mùa
chết không gọi
chết không thưa
hồn không siêu độ
thân vừa tro than

còn mơ một sớm mai vàng
người thương
bước với người thương xuống đời
người ơi
thương khúc dâng người.

16.9

NHỮNG CƠN LỐC NGƯỜI

Cơn lốc người cơn lốc người
lao đao người chao đảo người

ai xuôi vạn lý đừng mai mỉa
xuôi phận đời đen chỉ thế thôi

người đi không ai đuổi
người về không ai đợi

quê hương bước tới mây vời vợi
cố quận quay về áo tả tơi

có một bé thơ vừa chết giấc
ai đó gào van trời hỡi trời

thiên vấn ư khi trời thất lạc
bất tri à thì hỏi dân gian

qua đèo mây qua đèo mây
người hay mây mờ mịt

cơn lốc người cơn lốc người
mưa khóc hải vân quan

cuồn cuộn lao mình cơn di tản
nắng mưa dầm mặt rát bước lầm than

người ơi người muôn trùng khốn đốn
người ơi người hồn xác héo hon

cơn lốc người đi trong gió lốc
mỗi bước băng lên cuộc sống còn

10.10

AI MUA NẮNG AI ƠI

Ngày xưa
đã không còn nắng trong nhiều ngày qua
không ai biết bao giờ nắng lại như xưa
người ta nhớ nắng nao lòng nhớ nắng
mùa nhớ kéo dài đớn đau khao khát
nhớ nắng lung linh lấp lánh lướt vàng
trong đám lá lau nhau lam lục lênh lang
nhớ nắng óng a óng ả trong cốc thủy tinh
ai nâng lên nước mùa hạ mới môi thơm
nhớ như chỉ còn biết nhớ thế thôi
đêm thả mình thư thả đêm đời
buông bóng tối vào vô tâm vô sở
mà thỏa lòng không sợ nắng nôi
nắng ơi nắng đi đâu vô ngấn tích
trong tịch mịch người quên nhìn nhau
nhiều thân thể giao tình vô sai biệt
ai biết trộm tình hay đổi trao

rồi một hôm vang tiếng rao vụt nhẹ
nắng đây rồi ai mua nắng ai ơi
và kẻ lạ vào thành
bán những lọ thủy tinh be bé
lập lòe chút chi nửa nhạt nửa ngời
thứ mà y gọi là nắng
ôi nắng tếu nực cười
nhưng chút ánh còi còn hơn không có
nên người ta tranh mua một chút ánh xanh rơi
kẻ lạ mang vào thành chút quà quê lạ
*
đom đóm à
hay một chút ma trơi

25.10

NHẬT CHIÊU

Nguồn: Cafe với Nhật Chiêu