Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

Hai cái giếng

Rating:★★★★
Category:Other
Entry Hòa thượng Thích Học Toán - GS Ngô Bảo Châu thích nhất trên blog anh:

Lâu quá hôm qua mới có dịp đến thăm sư cụ Hồng Minh. Đến chơi với sư cụ, được nghe sư cụ kể chuyện, lại vừa đánh đàn vừa hát cho mà nghe, ngu sĩ rất lấy làm thích thú. Xin kể lại một câu chuyện của sư cụ để bạn đọc của Thích Học Toán cùng thưởng thức.

Chuyện kể rằng có một chàng trai người nước Vệ, đi học hoặc là đi làm xa nhà, chi tiết này không quan trọng cho nội dung của chuyện. Sau hai mươi năm bôn ba châu Âu, châu Phi, châu Mỹ la tinh, đến một ngày kia, anh kéo vali về cái làng nghèo nơi anh đã cất tiếng khóc chào cuộc đời. Hay tin ba mẹ anh đã mất cả. Công cuộc đổi mới đã làm bộ mặt của cái thôn nhà anh thay đổi nhiều quá. May có ông cụ già tốt bụng dẫn đường, anh mới tìm về được ngôi nhà cũ của ba mẹ anh. Cái nhà xưa bây giờ không còn nữa, thay vào đấy là căn nhà hai tầng màu xi-măng trông rõ trơ tráo. Chàng trai thấy hơi chạnh lòng. Cụ già tốt bụng chỉ cho anh cái giếng xưa nơi u anh rửa chân mỗi khi đi đồng về. Bao nỗi bâng khuâng thương nhớ của hai mươi năm xa nhà bây giờ được dịp dâng lên làm mắt anh cay cay.

Cụ già bảo : “Tôi với ông Nam bố anh là bạn vong niên đó”. Nghĩ là cụ nói ngọng, anh sửa : “Thưa cụ, bố con tên là Lam ạ”. Lúc đó mắt cụ già chợt sáng lên :”À, mày là thằng cu Tí, con ông Lam phải không. Lúc nãy bác nghe nhầm. Nhà anh ở đầu kia làng cơ.” Thế là anh bạn của chúng ta đi theo cụ già về đúng cái nhà của anh, cũng không còn nữa, thay vào đó là một cơ ngơi xi-măng trơ tráo khác. Cái giếng nước thì vẫn còn đó. Nhưng lần này, đứng trước cái giếng nước của mình thật, anh bạn của chúng ta không tài nào xúc động thêm lần nữa.

Câu hỏi sư cụ Hồng Minh đặt ra là : Ta có thể yêu ai hai lần không ?

Bạn đã nghe câu hát này bao giờ chưa : “Could you be loved, and be loved …” . Nếu bạn không có cái may mắn nghe sư cụ Hồng Minh nghêu ngao câu hát này lại vừa xập xình ghi-ta điện đệm theo, bạn có thể xem anh Bob Marley hát ở đây (http://www.youtube.com/watch?v=_i-gcWdBUb8 - CN) để thấm thía câu chuyện trên. Anh Bob Marley hát chưa được hay như sư cụ, nhưng cũng không đến nỗi nào.

P/s: Một comment: Sư cụ Hồng Minh gọi điện thoại cho ngu sĩ, bảo là ngu sĩ ngu quá. Chép lại chuyện của sư cụ sai hết cả. Anh Bob Marley phải hát là “Could you be loved, then beloved …”. Còn câu hỏi của sư cụ Hồng Minh thì là: “Liệu có để cho người ta yêu mình đi yêu mình lại được không ?” Đúng là ngu sĩ ngu thật, nhưng động từ yêu cũng rắc rối quá, không biết phải chia ở chủ động hay bị động ta?

__________________

Giải thích hai cái giếng:

Sư cụ Hồng Minh gửi cho ngu sĩ lời chú giải cho chuyện Hai cái giếng. Mời các bạn cùng đọc.

Thực ra ở đây có hai chuyện trong một.

Một chuyện là những gì với mình tha thiết, thiêng liêng thì chỉ hiến dâng được một lần. Nếu người nhận không hiểu điều đó thì vô tình đánh mất một thời điểm tuyệt vời cuả người cho và của chính mình. Nếu người cho mà nhầm đối tác thì đó phải là điều cay đắng suốt đời.

Một chuyện là sống thế nào để sau bao nhiêu bụi bặm trần gian, ta còn xứng đáng để được người yêu thêm lần nữa. Những kẻ lạm dụng xung quanh là những kẻ không bao giờ xứng đáng được ai yêu lại.

Bạn Việt Lam là người lỡ hẹn với bản thân, và với mọi người.

Nguồn: http://thichhoctoan.wordpress.com

Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010

Ở TCS. Và Chú T.


1. TCS là viết tắt Công ty TNHH dịch vụ hàng hóa Tân Sơn Nhất.

Sáng nay mình có việc phải đến đó. Theo lời của "người tiền nhiệm", mình được biết mình sẽ tốn một khối thời gian - có khi mất cả ngày trời và phải gặp những người rất khó chịu lẫn thô lỗ. Thành ra mình cũng lo lo, không biết mọi việc có xuong xuôi trước khi mình phải có mặt ở cơ quan, không biết sẽ bị "sách nhiễu" thế nào. Nhưng những ý niệm đó vừa khởi lên, mình biết ngay mình đã sai khi nghĩ đến những điều còn chưa đến - những điều vẫn đang ở thì tương lai. Mình cứ an tĩnh đi, khi còn đang tự chủ với chuyển động của mình. Hãy cứ dễ thương với tất cả những người mình sẽ gặp, biết đâu chẳng còn có dịp nữa, nếu mình không còn nhiều thời gian để sống.

2. Mình nghĩ đến điều đó - an lạc trong mọi hoàn cảnh - khi hôm qua nhìn thấy ánh mắt lạc đi của chú T. trên giường bệnh. Chú thành một người khác hẳn hình ảnh cuối cùng mình đã gặp, gầy rọp và mất hết nét tinh anh, nhìn chú mà mình phải ghìm nước mắt lại vào trong. Chú là một cựu nhà báo mình phỏng vấn trong một lần làm clip truyền hình - clip truyền hình đầu tiên cho TVO. Rồi sau đó, đọc một bài báo của mình, chú đã nhắn một cái tin làm mình rất ngạc nhiên: "....Hãy cứ mạnh mẽ và sâu sắc như thế LT nhé!". Mình biết ơn cái tin nhắn đó - gieo vào mình một chút niềm tin về sự mạnh mẽ (chắc là) không vắng mặt nơi mình.

Tết vừa rồi ghé thăm chú mà không gặp được, mình gửi lại báo biếu và một quyển sách của N.N.T. - không ngờ lại đúng là quyển chú đang tìm mua. Sau đó chú còn gọi cho mình mấy lần, nói về những đêm nhạc ở phòng trà VN, giọng vẫn khỏe nhẹ, lạc quan, lưu loát... Nhưng chỉ sau 3 tháng, giờ người nhà đã hỏi: "Có nhận ra ai không?" Và đáp lại "giỏi quá" khi chú nói đúng tên mình. Bệnh ung thư phổi của chú đã di căn đến não... Mình tiếc biết bao đã không thăm chú ngay khi chú còn khỏe mạnh. Mình không biết người thông minh và đầy tin yêu với cuộc sống như chú đang nghĩ gì về cuộc đời... Mong chú có một đức tin để giúp chú vượt qua những đớn đau lúc này.

3. Quay lại chuyện TCS. Mình đã gặp vài người đối xử thật dịu dàng và tế nhị, khác hẳn tưởng tượng của mình, đặc biệt là một chú - mình không biết làm công việc gỉ ở TCS. Cứ mỗi lần mình đang ngơ ngác khi chuyển từ thủ tục này sang thủ tục khác, thì chú ấy xuất hiện, chỉ dẫn rất tận tình, thoát ẩn thoát hiện ngay lúc mình cần đến nỗi mình ngỡ chú là người... Bụt cử xuống. Rồi một anh cứ liên tục bảo mình phải dùng xe đẩy khi thấy mình cứ để thùng hàng lên vai vác đi. Mình cảm ơn và cười không biết bao nhiêu bận với những người dễ thương đó. Chỉ duy nhất có một cô khá cáu gắt và cư xử thiếu lịch sự. Nhưng mình cũng chẳng thèm bực. Kiếp người mệt lắm rồi, trút thêm một nỗi bực vào mình hay vào người ta làm chi.

Trên đường về, mình đã cầu nguyện cho cái chú Bụt cử xuống gặp thật nhiều may mắn, lẫn cầu nguyện cho cái cô khó chịu kia bớt khó chịu đi. Mình lại vui, khi nhận ra chính tâm thế của mình quyết định thế giới của mình - dù mình có phải rơi vào một nơi đầy rẫy sự nhiêu khê, chưa kể đằng sau những gì mình nhìn thấy được còn bao điều bất công, lãng phí.... Nhưng biết làm sao, ngoài cứ yêu lấy mỗi con người có duyên để gặp - dù chỉ thoáng qua trong đời.

4. Cầu nguyện cho chú T... Mãi cho đến gần đây, mình mới biết chú là tác giả của những câu thơ đã được Nguyễn Đức Quang phổ nhạc - bài Bên kia sông mà mẹ mình yêu thích và hát nhiều lần - và mình thuộc lòng bài hát một cách vô thức từ khi còn bé. Cuộc sống có những liên đới chập chùng kỳ ngộ, mà có khi mất cả cuộc đời mình không nhìn ra.

Gửi tặng bạn bè mình ca khúc phổ thơ của chú ấy - một khúc ca trữ tình tươi sáng:

Này người yêu, người yêu anh ơi! / Bên kia sông là ánh mặt trời / Này người yêu, người yêu anh hỡi! / Bên kia đồi, cỏ hoa đan lối / Bên kia núi, núi cao chập chùng / Bên kia suối, suối réo lạnh lùng / Là bài thơ, toàn chữ hư vô / Này người yêu anh ơi! / Cho anh nồng ấm cuộc đời / Hoa thơm có ánh mặt trời / Như núi mừng - vì mây đến rồi / Này người yêu, người yêu anh hỡi! / Yêu nhau mình đưa nhau tới / Bước nhẹ - và nói bên môi / Nói cho vừa.. mình anh nghe thôi....

Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010

9.8.10

Cảm khoái thành đạt dĩ nhiên là đến từ tính kiêu căng
(hì, Krishnamurti nói)

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

Cho nên tôi yêu...

..trái tim không nặng nề, những con tim bạn bè bao la...
Mỗi lần thấy yêu thương ai quá, mình nhẩm hát câu này

1. Sáng qua thầy gọi (thầy là thầy dạy toán của mình năm lớp 9), giọng thầy rất vui: Thầy gọi chỉ để nói là cách đây tám năm, khoảng đầu tháng 8, em đã nhắn cái tin đầu tiên cho thầy.

Ôi, vậy hở thầy? Giọng cô học trò cũng vui không kém. Rồi hai thầy trò cứ xuýt xoa: mới đó mà 8 năm rồi, cái ngày mình liên lạc lại với thầy từ số điện thoại xin được của một người bạn. Cảm giác lúc ấy là thật mạo muội, nhưng vì thầy là người chưa bao giờ mình quên và không muốn mất dấu...Ừ, nếu mình không nhắn cái tin nhắn ấy, thì sợi dây gắn kết giữa hai thầy trò đã ra sao nhỉ...

Kể với Huệ về cuộc gọi của thầy, Huệ bảo: thầy sống kỹ, sống chậm, sống có tình quá. Huệ nói vậy nên mình mới tiếp: còn tụi mình sống lơn, sống tơn, sống ỳ... Nói thế, nhưng hai bạn già cứ cười vô tư...

2. Sáng nay gặp bạn trên net (bạn là bạn rất yêu của thời đại học), bạn hỏi thăm vài câu nhưng đủ để mình hiểu - vì sao trong lòng mình bạn có một chỗ ấm áp khác hắn, dù cho bao ngày tháng dài chúng mình (cố tình) không liên lạc với nhau. Mình cũng không chỉ cho bạn địa chỉ blog của mình. Có một blog bạn cho mình pass để vào viết chung thì mình cũng lâu rồi không vào lại, cũng không tò mò bạn còn viết gì không, chỉ cần biết: bạn mãi mãi thế trong lòng mình.

Bạn bảo nhắc chuyện cũ mà lòng rơm rớm, làm mình nhớ những giọt nước mắt con trai của bạn, những giọt nước mắt khiến mình đã từng nghĩ, mình có thể yêu bạn đến...hết đời. Bạn bảo hôm nào về thăm "chốn xưa", xem còn doi đất nào không, ngồi nghe sóng một bữa... Nghe bạn nói mà mình thảng thốt, tại sao đến tận bây giờ, hai đứa vẫn có những dự liệu giống nhau đến vậy, mà đã không là một cặp? ;))  Đã không là...nhưng có những điều vẫn cứ giống nhau đến thảng thốt, giống đến tưởng có thể cùng chung... chăn gối. Nghĩ liều thế cho ...vui đời, chứ mỗi ánh nhìn thôi, vẫn cứ là tinh khiết như sương...

3. Nghe cháu gái của mình đã viết nhật ký được đâu 10 trang, mỗi bài viết luôn bắt đầu bằng "Hôm nay, mình...", thấy yêu quá, và tò mò quá! Nhớ nhật ký hồi bé của mình - viết đều đặn từ năm lớp hai - không xưng "mình" mà là xưng "tôi" - ôi thôi, sao lại "hoành tráng" thế không biết. Mình nhớ trang nào hình như cũng có đoạn" tôi đi đánh răng", "tôi đi ngủ", cả "tôi đi...", tần tật các loại vệ sinh cá nhân, hi. Ngày nào có mưa sẽ có chuyện tắm mưa. Chuyện quét nhà, quét sân cũng được kể chi li tận tụy. Tuyệt tỉnh táo là không hề có tâm tình để ý thằng bạn nào! :)). Nhớ nhất là đoạn lớp 5 ở trần tắm ngoài "giàn nước ăn" (ngày đó gọi thế), gặp thằng bạn cùng lớp đi ngang, đột nhiên...biết mắc cỡ, chạy ù vào nhà! :))

4. Muốn mở đầu như cô cháu khi viết nhật ký: Hôm nay, tớ... uống một ly cafe, 3 ly trà gừng. Và tớ đang nghĩ đến gương mặt... (giả vờ) đau khổ của người mang đến mực xanh, mực đen lẫn người vừa gửi cho tớ mực nâu. Thương không ghét được à! :)

P/S: Gửi bài Hôm nay tôi nghe cho ngày  4-8 của bạn Mani nè :x

Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

Có ai trong bóng tối nhìn tôi

Rating:★★★
Category:Other
1.
Ngẫu nhiên, Tôi có mặt ở ngôi nhà ven biển.

Ngôi nhà ngói vỡ, lá dừa khô che đắp. Vách sắt vỏ thùng hắc ín. Nó sắp chìm nghỉm giữa cát trắng và những lùm cây dứa dại, xương rồng.

Miền thuỳ dương mưa đêm không còn bóng thuỳ dương. Cát hút hạt mưa như chân mèo thấm trên thảm.

2.
Bóng tối, Tôi nghẹt thở. Rum mang theo ngụm đầy, phê tức khắc. Một đêm của chặng phượt độc hành, xe máy cạn xăng. Điện thoại cũng hết pin.

Biển ngoài bờ gai xương rồng, dội sóng.

Muỗi hổ chích xé thịt.

Tôi buộc gọn lại đuôi tóc Giao Chỉ sau gáy.

3.
Cánh cửa ván ghép thùng đạn pháo lay động. Kẹt. Kẹt.

Ngoảnh nhìn ra. Cảm giác có người.

Hai bóng đen di chuyển nhấc bước là là mặt cát. Bóng lượn quanh. Trong chớp sáng loé từ biển, quân phục xanh lá, quân phục rằn ri, hiện lên lấp loáng, chờn vờn.

Hai gương mặt như là phiên bản của nhau, buồn rầu, như tráng thứ lân tinh mờ, xanh dịu, lửng lơ trong mưa xiên. Ngăm đen, ria mép, mũi thẳng, mắt nâu màu cát cháy ngấm nước. Cộm trái trám yết hầu. Gò má dài, căng bóng. Hai gương mặt như hai con sứa chờn vờn vũ điệu. Không tiến gần, mà cũng không rời xa nhau.

4.

Cầm cây đèn cầy màu đỏ, lom khom vòng quanh, chỉ lo lỡ thẳng lưng là Tôi có thể đội lên cả góc mái.

Cát thạch anh, xô lún dưới đế giày, dội vào cảm giác hoang vu giữa lòng ngôi nhà. Vì lý do nào đó chủ nhân không thường hiện diện. Nhưng Tôi vẫn cảm nhận được cả dấu tay người chủ in vết trong không khí.

Bàn thờ gỗ xoan bôi dầu điều. Vỏ lon sữa bột han rỉ sắt chân nhang lèn cứng. Tấm vải đỏ che bài vị lấm tấm cứt ruồi.

Bộ ván trải chiếu nhựa. Cối giã trầu. Trầu tươi. Chiếc rổ nhựa lỏng chỏng mấy củ khoai lang như rễ cây. Đĩa ớt xanh ương. Muối. Bếp lò đất sét đun củi vụn, nguội lạnh một góc nhà không có nhiều muội khói.

Tôi vạch lộ trình Phượt ở miền thuỳ dương này. Thuở một nhà hai phe Cộng Sản và Quốc Gia, đã là chuyện thế kỷ trước, nhưng bom mìn vẫn còn ngủ lâm sàng dưới cát.

Người chú chưa biết mặt của Tôi đã cháy cùng chiếc T54. Rất có thể nòng pháo của xe tăng ấy còn kia, nhô giữa bờ hàng rào xương rồng.

Tháo túi ngủ. Bộ đồ vẽ đã buộc chặt theo xe, chắc không ai trộm thứ vô bổ đó. Tôi đẩy chiếc xe vào vạt sân cát.

Mưa bong bong gõ bình xăng rỗng. Con chuột cát kéo lá về tổ bị chiếc xe máy cản đường loay hoay đi vòng. Phần nào, Tôi cũng giống con chuột. Tôi vòng về quá khứ bất an của người chú.

5.
Bánh mỳ, nước lọc, mấy cái khoai sót, ớt ương.

Bữa tối tạm ấm lòng.

Tôi cúi đầu trước ban thờ ngôi nhà hoang. Quầng sáng đèn cầy bị cắt ngang dọc cánh bay thiêu thân. Ậm ự, Tôi không biết khấn sao. Chẳng lẽ khách ngủ đỗ lại không biết xin phép chủ nhà.

Người khuất được thờ tự hẳn hiện diện sau tấm vải đỏ.

Đứng trên chiếc ghế nhựa, rơi tõm vào trạng thái phi trọng lực, bàn tay Tôi bỗng co ríu trên hai khung ảnh cỡ sách giáo khoa tiểu học, úp khuất dưới gờ chỉ bàn thờ, tầm nhìn ngang không thể nhận ra. Bốn chân ghế run rẩy như giữa cơn địa chấn.

Hai tấm ảnh lồng trong khung gỗ thông nhuộm phẩm hồng bày bán ở chợ phiên.

Họ có hai gương mặt của anh em sinh đôi. Mặt họ úp sấp. Đáng lẽ họ phải trang trọng song hàng bên nhau sau tấm vải đỏ. Đã có ai úp mặt họ xuống. Tàn nhang rắc bụi tro sau lưng khung ảnh.

Mồ hôi tháo ra nhoe nhoét kẽ ngón tay lấm bụi của Tôi.

Không thể thổi bụi, Tôi dùng vạt áo lau hai bức ảnh chân dung.

Vẩy chiếc Zippo, mấy chiếc nhang trầm vừa lên khói, lòng bỗng thấy yên dịu lạ. Dù có nói gì cũng không thoả. Tôi phơi trần tấm lòng, vậy thôi. Chiều thế giới người âm là chiều cảm nhận.

6.
Hy vọng về giấc ngủ trên bộ phản tiêu tan khi Tôi nhớ ra Rum là thứ không nên uống khi về khuya.

Điều gì đó còn hơn cả thôi thúc, Tôi bật dậy. Sự bất an như khi đi chân trên nghĩa địa bị sang phẳng mà mình biết còn nhiều xương cốt dưới sự thản nhiên của người trần. Có thể Tối đang giẫm lên mặt một ai đấy. Ai đấy cũng có thể là người chú chưa biết mặt của Tôi.

Ngọn lửa bập bùng hóa kiếp cho mớ củi thuỳ dương khô vụn. Củi thuỳ dương vun đống một góc nhà. Bâng quơ khoả ngón xuống cát, Tôi đang vẽ mặt người trên cát. Những mặt người nối tiếp mặt người. Vẽ mà như Tôi đào bới, moi móc nhặt lên từ cát những khuôn mặt khảo cổ. Mặt xếp cạnh mặt. Ai đang điều khiển bàn tay của Tôi?

Có lẽ gương mặt chú, cũng là tập hợp của những nét rời rạc vô hồn mà Tôi vừa nghệch ngoạc vô thức. Sự kết hợp những nét bình thường của mẹ cha một cách xuất sắc đã tạo nên gương mặt chú đầy những xúc cảm. Ấy là bố nhiều buổi chiều nhìn Tôi vẽ đã nói ngẩn ngơ vậy.

Phép màu cho những bức tranh mặt người cát hoang.

7.

Hình như trong bóng tối có ai đang nhìn Tôi. Một luồng khí lạnh.

Tôi chưa kịp kéo cánh cửa ghép ván thùng, thì khách đã ùa vào nhà như gió.
Người đàn ông không xác định tuổi, như gốc cây rừng cháy sót, quân phục Giải phóng tơi tả. Chiếc ghế nhựa ba chân đu đưa xoay tròn cùng với vị khách, nhẹ hều. Bàn tay trầy sước, mắt rỗng không. Đôi mắt không có tròng. Nụ cười giãn nở bất tận.
-
Anh hoạ sỹ từ Bắc vô? Tui phiền anh vẽ giúp hai chân dung anh em tui để thờ lâu dài. Vẽ ngay nhé. Mẫu thì đã sẵn kia.

Anh ta hất đầu về phía bàn thờ.

Tôi chưa kịp phản ứng, thì anh ta đã chìa chiếc túi vải tráng nhựa đựng bộ đồ vẽ, vốn chằng buộc mấy chục vòng dây nịt sau chiếc xe máy để ngoài sân.

Có uy lực vô hình nào đó khiến tôi không thể cưỡng lại yêu cầu của anh ta. Chỉ có chì than và giấy bìa. Trong ánh sáng nhập nhèm. Tôi nhanh chóng phác thảo mấy nét.
- Anh muốn tôi vẽ như thế nào ?

Anh ta như không nghe tôi nói hoặc không muốn nghe.

- Anh có thuốc lá nhỉ. Tôi lạnh nhức, triền miên lạnh. Thi thoảng mới được sưởi lửa.

Miệng há to, ngọn lửa chảy tuột vào họng anh ta như hố đen nuốt năng lượng.

Hấp tấp Tôi mở toang bao thuốc lá. Nắn túi ngực tìm bật lửa, Tôi nhớ bật lửa hình như vẫn để trên bàn thờ. Đang định đứng dậy thì Tôi đã thấy người đàn ông tóp má rít khói, nuốt ực. Một vẻ gì đấy như hờn tủi, cam chịu. Vết thương phía sau đầu mở toác như trái dưa hấu bị ai đó dùng dao phạt hớt, lộ ra một phần não bộ trắng ngà li ti tia sợi tươi đỏ. Vết tử thương máu chảy xuống lưng, xuống ngực đã ánh màu nâu khô.

Khuôn mặt mỏng dẹt, uốn cong như lát khoai tây chiên giòn lúc như chiếc lá xoài phơi tái mắc đầu cành gặp gió. Khuôn mặt biến hình.

Thắc mắc lý do anh ta xuất hiện, nhưng Tôi cố nín.

- Anh đang ở nhà Mạ tôi.
-Vâng. Tôi thấy cửa không khoá, nên cũng…

- Chỗ ni chính là cái nền nhà mạ sinh mấy anh em tui. Một làng chài nép bên bờ sóng, mượt mà những dừa. Nồng nàn mắm ruốc, khô mực. Một sáng chớp mắt đã biến thành nơi tranh giành đánh giết mấy mươi năm. May hôm nay có anh đến ngủ đỗ nên chúng tôi mới có cơ hội về nhà.

- Tại sao?
- Đó là câu chuyện của người sống với nhau, nhưng lại liên quan đến cả chúng tôi.
- Mạ…anh…

- Không, mạ tui không thể làm gì được. Anh đã thấy hai tấm ảnh của hai anh em tui úp mặt trên bàn thờ không? Bà chị làm Chủ tịch Mặt trận lật sấp xuống đó. Mạ thờ tui thì được, vì tôi là là phe mình. Nhưng thằng em tui là thuỷ quân lục chiến phía bên kia. Răng mà thờ cho được. Di ảnh duy nhất của nó là cái ảnh bộ đồ trận da báo đó. Người ta không cho mạ tui trưng ảnh đó thờ em. Nên mạ cũng úp cả ảnh của tui xuống theo. Hôm nào chị tui đi vắng, mạ dựng ảnh lên thì tụi tui mới về thăm được.

- Mạ anh hôm nãy hẳn là cũng đi vắng ?

- Vâng, đã đi vắng hẳn khỏi thế giới người sống. Mạ đang lạc lối đi tìm anh em tôi dưới ấy. Tôi ngó thấy mạ, nhưng mạ không thấy chúng tôi.

Bỗng anh ta nhảy dựng, nhao ra cửa, ho sặc sụa. Cơn ho thốc lên xoắn vặn cuống họng.
- Có mùi xương cháy. Xương người cháy.

Tôi sực tỉnh, khứu giác ngập ngụa mùi gây khét quặn lợm lên não.
Giữa bếp, hẳn là mẩu xương nào đã lẫn vào những vụn vỡ của cành nhánh thuỳ dương.

Tôi ra cửa đứng chờ hút tàn điếu thuốc. Biển thở dài. Gió rít như rắn chuông.

8.
Nhóm lại bếp lửa. Tôi hoang mang giữa thế giới lưỡng cực.

Có lẽ sắp gần sáng. Bức vẽ chân dung vẫn dang dở. Tôi chưa biết phải vẽ hai anh em họ trong sắc phục gì cho ổn. Nhưng kinh nghiệm cho hay thì tôi cứ vẽ hai khuôn mặt trước. Phục trang, tư thế tay chân sẽ lắp ráp sau…

Căn nhà hình như có người khác lách vào.

Cảm giác về sắc phục rằn rì ướt đẫm nước biển lấp loang. Lấm cát. Chiếc cổ cứng đơ to sù lớp lớp băng gạc quấn thắt. Lục ục, hơi thở như thoát ra từ chiếc săm thủng. Ngôn ngữ bị chặn lại từ đâu đó. Khí lạnh dường như cũng đậm hơn, mà cũng có thể là do mưa thêm mau hạt. Tôi nhận ra người em.

Sắc rằn ri cúi xuống, tay khoanh ngực. Chào.

Giọng nói mơ hồ ngụt nghẹt như cảm lạnh.

- Ông… cho tui xin phép vô nhà.

Chiếc bóng thuỷ quân lục chiến bẽn lẽn. Cùng cha cùng mẹ cùng giờ sinh mà cậu em trắng bóc kiểu con gái khuê các.

Nhìn quanh không thấy chiếc ghế nào khác, chẳng lẽ lại mời người em ngồi vào chiếc ghế người anh vừa ngồi, Tôi nhích ra, nhường một khoảng trống trên mặt chiếu. Bộ ván rùng nhẹ.

- Ủa, ông anh tui bỏ đi rồi a?

Mặt cát nền nhà lã chã chấm nước. Mước biển chảy từ đôi giày trận cao cổ. Người em chăm chú nhìnTôi làm việc. Tự dưng tay Tôi lại cứng đờ. Tôi quay ra nhìn người em, thì chỉ thấy một đôi mắt lửng lơ nhìn tôi không chớp.
Đôi mắt màu vàng cát như đôi mắt chó hoang.

Bên dưới đôi mắt là cái miệng đỏ son, có ria mép mấp máy:
-
Anh theo ba tập kết. Tui ở lại với mạ. Ba lấy vợ Bắc. Anh trở vào làm giải phóng thì tui đã thành cộng hoà.

- Vì sao mà hai anh em lại tránh mặt nhau?

Qua câu chuyện nét vẽ của tôi lại nhu thuận, phóng khoáng.

- Thì… chuyện cũ thôi. Lòng đã bằng như mặt chưa phẳng. Nên dẫu có là anh em vẫn phải né nhau khi về nhà mạ, anh trước thì em sau.

- Cụ thể hơn nữa xem nào!

- Có gì hay đâu mà.

Nhìn bức chân dung hai anh em ghép sát vai kề vai, người em khẽ cười. - Giống y trang à. Chu cha anh nhiều hoa tay thiệt…

Tôi lại hỏi ý kiến người em về quần áo. Khác biệt quần áo chính là rắc rối không thể để ảnh thờ của họ đứng dựng. Ngần ngừ mãi, người em thở dài.
- Thôi thì trăm sự nhờ hoạ sỹ vậy.

9.
Rạng sáng thì Tôi vẽ xong bức chân dung kép.

Tôi ưng ý cái tác phẩm đầy ngẫu hứng này. Tuy chỉ đen và trắng, nhưng nó vẫn đẫm màu sắc xanh đỏ. Hai chàng trai trong quần áo dân sự tươi trẻ, hân hoan nhìn về đường chân trời.

10.
Một ngày mướt mải trong nắng, gió, cát, thuỳ dương tôi ghi chép tài liệu cho những bức tranh nay mai.

Tàn tuần hương thắp buổi tối, thì người anh lại về trong bộ dạng tơi tả, ngắm bức tranh thờ sắp hoàn thành hồi lâu.

Anh ta cười buồn.
- Giống thiệt, khỏi chê điểm nào. Đẹp lai láng. Nhưng hai em tui mặc sơ mi đâu có hợp. Hộp như dân văn phòng. Giá như…

Và nguyện vọng của người anh là muốn lưu giữ hình ảnh họ trẻ lại mười tuổi. Ngày đó hai anh em mặc áo vải, cổ ngắn, cộc tay y như bao đứa trẻ ở miền thuỳ dương. Và..anh ta xoè bàn tay khía quanh đầu diễn cả kiểu tóc trẻ con ngày ấy như thế nào nữa...

Tiếng chuột cát kéo lá khô . Lắc thắc mưa.

Xương rồng, dứa dại gai như được mài sắc hơn trong gió rắn chuông.
Không nhìn ra phía cửa nhưng Tôi vẫn cảm nhận được có một ai đó đứng giữa mưa đan êm trên cát trong bóng tối đang nhìn tôi. Người anh đang nói cũng ngoảnh nhìn ra, một nét cười ấm lên trên khuôn mặt không có năm tháng, không có tuổi già, ngưng đọng ở thời điểm trẻ hơn mười tuổi so với bức ảnh Tôi đang hoàn thành. Hai luồng mắt họ đã gặp nhau, anh và em, chỉ có tình anh em là bất tử, tại sao không?

Nguyễn Tham Thiện Kế

P/S: Một truyện ngắn hay, đọc mà thương...ma (trong truyện) dễ sợ! Ai có thể ngồi bên hố sâu từ cuộc chiến để lại, mà không cúi đầu tưởng nhớ những máu xương...

Nguyện cầu mọi vết thương của dân tộc dần phai sẹo, nguyện vọng hòa giải sau hơn 30 năm không chỉ mãi mãi là nguyện vọng, ở trong hay ngoài tổ quốc này.

Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010

26.7.10

“Xương là chông, máu là lửa, thân là hào lũy…”: xem Câu thơ yên ngựa, nhớ câu này của chàng trai trẻ Lý Ngân, càng cảm khái tinh thần chống giặc phương Bắc để giữ từng tất đất ngày xưa, càng ngậm ngùi cho chuyện hôm nay…

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

Mỗi ngày sẽ là vô tận

Nếu ta tránh được các cuộc hẹn thì mỗi ngày sẽ là vô tận
(Hemingway)